Quà tặng con gái!

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi Nâu đá, 11/4/16.

1,638

  1. Nâu đá New Member

    b53df526dde283bd2d5d63a6dcc799f6.jpg

    ....là con gái , hãy học cách sống tỉnh táo, sống can đảm và tự tin; không dẫm vào bùn lầy mà hãy bước những bước đường vinh quang của cuộc sống.
    Tôi của năm 18 tuổi cách đây đã 3 năm rồi! Ngày ấy trường cấp III của chúng tôi có tổ chức " Lễ trưởng thành" cho học sinh lớp 12. Lễ trưởng thành với những đứa học sinh sắp ra trường như tôi là một cái gì đó rất ý nghĩa, xúc động và cả háo hức nữa. Vì trong ngày hôm đó chúng tôi sẽ được nhận món quà từ phía chính phụ huynh của mình trao tặng.

    Với nhiều đứa lớp tôi lúc đó phần trao quà của phụ huynh chỉ là hình thức và sự háo hức có giảm xuống phần nào vì chúng nó đã biết trước món quà mà chúng nó được nhận. Đứa thì thích dây chuyền vàng, đứa thì thích đồng hồ, điện thoại.... và mọi thứ đều được đáp ứng. Với riêng tôi món quà mà Mẹ tặng cho tôi vào ngày Lễ trưởng thành được giữ bí mật đến phút chót. Thực sự tôi không muốn đòi hỏi quá nhiều, và cũng không muốn Ba, Mẹ phải bận tâm chỉ vì món quà đó ( tôi biết hoàn cảnh gia đình mình thế nào).

    Cuối cùng ngày Lễ trưởng thành cũng đến, sự háo hức của tôi vẫn còn nguyện vẹn. Tôi thướt tha trong bộ áo dài cùng với các bạn trong lớp lên bục nhận quà từ bố mẹ. Hôm đó mẹ là người dắt tay tôi lên bục, và cũng là người trao quà. Một chiếc hộp quà màu xanh da trời, có in hình ngộ nghĩnh. Có vẻ lý thú đây! Nhưng tôi còn đi liên hoan chia tay lớp tới tận chiều mới về, vậy là món quà vẫn chưa thể được bật mí.

    Đến chiều, khi trở về nhà, tôi liền hỏi Ba:" Mẹ đâu ba? Quà của con đâu ba?" Ba nói quà ở trong phòng tôi. Tôi liền chạy ngay vào phòng và mở nó ra xem. Một đôi sandal tuyệt đẹp với những chiếc dây thắt thành nơ. Tôi thích lắm, thích lắm!

    Nhưng món quà mẹ tôi dành tặng con gái không chỉ có thế, bên trong còn một bức thư mẹ viết với nhan đề: " Quà tặng con gái ! ". Mẹ viết cho cái tuổi 18 của tôi, cho tuổi trẻ đang đón chờ tôi ở phía trước. Đọc xong bức thư ngắn gọn và súc tích mà mẹ đã viết, tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Tôi nhận ra đây mới đúng là món quà ý nghĩa nhất mà tôi được tặng, tôi thực sự hạnh phúc vì điều đó:

    " .... Trên bước đường con sắp phải đi có rất nhiều chông gai, khó khăn. Vì thế con phải tỉnh táo, tự tin, can đảm để mình không đi vào chông gai, không dẫm vào bùn lầy mà hãy bước vào những con đường vinh quang của cuộc sống con nhé! Mẹ mong con gái của mẹ luôn vững bước trên con đường mình đi. Và hãy bước những bước đi đúng đắn nhất...."

    Tôi tự cảm thấy mình thật may mắn vì có mẹ, vì được nhận món quà tuyệt vời nhất từ mẹ. Món quà vô giá. Món quà đã, đang và sẽ tiếp tục là động lực cho tôi trong cuộc sống, để sống tốt hơn.

    Là con gái hãy nhớ nhé!
    Hãy học cách sống tỉnh táo, sống can đảm và tự tin; không dẫm vào bùn lầy mà hãy bước những bước đường vinh quang.
     
    Nguyễn Thường Luân thích bài này.

Chia sẻ trang này