Cảm nhận vẻ đẹp người anh hùng qua Hồi thứ 14 trong Hoàng Lê nhất thống chí và đoạn trích Lục Vân Tiên

cam-nhan-ve-dep-nguoi-anh-hung-qua-hoi-thu-14-trong-hoang-le-nhat-thong-chi-va-doan-trich-luc-van-tien

Cảm nhận vẻ đẹp của những người anh hùng qua hồi 14 (trong Hoàng Lê Nhất Thống Chí) và đoạn trích Lục Vân Tiên

Guangzhong và Lu Wenjin, một người là người có thật trong lịch sử, một người là nhân vật hư cấu, nhưng họ đều là những anh hùng đáng ngưỡng mộ, và họ cũng là những anh hùng mà nhân dân lao động mơ ước, những anh hùng kiệt xuất. Nếu như Quang Trung Nguyễn Huệ là vị anh hùng dân tộc giàu lòng yêu nước trong hoàn cảnh đất nước bị giặc ngoại xâm thì Lục Vân Tiên là vị anh hùng nhân dân với chí khí cao thượng, hào hiệp giữa đời thường.

1. Nhân vật anh hùng Quang Trung Nguyễn Huệ:

Quảng Trung, người anh hùng dân tộc tràn đầy nhiệt huyết cứu nước, có đủ những phẩm chất cần thiết để làm lãnh tụ, là linh hồn của cuộc trường kỳ vệ quốc và kháng chiến: quyết đoán, mạnh mẽ, oai phong lẫm liệt.

Một người yêu nước: Trước cảnh nhân dân khốn khổ vì sự can thiệp của triều đình, Bắc Bình vương Nguyễn Huệ đã cùng hai anh em phát động nông dân khởi nghĩa, dẹp yên thế lực họ Trịnh. Ruan Hui “rất tức giận và định dẫn quân ngay lập tức” sau khi biết tin quân Thanh xâm chiếm biên giới. Cảm xúc sục sôi “cực giận” và ý chí mạnh mẽ “sáng tác lập tức dẫn quân” ​​chỉ có thể xuất phát từ trái tim nồng nàn cứu nước, cứu dân. Lời phản bác của Ruan Hui trước binh lính đầy tự hào về truyền thống lịch sử giữ nước nhưng cũng thể hiện mục đích tiến công: “Đừng nhìn chúng – sự tàn bạo của quân Thanh”.

Một người kiên định và mạnh mẽ: Đoạn trích khắc họa hình ảnh nhân vật chính Nguyễn Huệ hành động kiên quyết, dứt khoát trong mọi tình huống. Dù thế nào đi nữa, nhân vật này cũng rất cương quyết, hiếu thắng, hành động nhanh nhẹn và có mục đích rõ ràng. Vừa nghe tin giặc đã vào Thăng Long và chiếm đóng một vùng rộng lớn, Nguyễn Huệ không chút sợ hãi, do dự, nhanh chóng bày kế đánh giặc. Chỉ trong một tháng (24-11 đến 30-12), Nguyễn Huệ đã làm được nhiều việc, nhưng đều là những việc trọng đại: tế trời đất, lên ngôi Hoàng Đế, dẫn quân bắc phạt. .Tẩy La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp Tham mưu, chiêu binh, duyệt binh, dụ quân, bày binh bố trận, đánh giặc và cả kế sách đối phó với quân thù sau khi chiến thắng. Mọi việc được thực hiện nhanh, gọn, dứt khoát và hiệu quả.

Một người nhạy cảm với một tâm hồn trong sáng: Ruan Hui có tài phán đoán và dùng người. Khi họ đến Sandie, Wu Wensu và Pan Wenlan đã ra đón họ và cầu xin sự tha thứ, và Ruan Hui đã xử lý vấn đề một cách hợp lý và thông minh. Lời nói của Nguyễn Huệ với các tướng trong đoạn này cho thấy ông hiểu rõ chỗ mạnh, chỗ yếu của các tướng, đồng thời biết khen, chê đúng người, đúng việc: “…nhưng ta thấy các ngươi đều là hạng võ, chỉ biết gặp địch Lập tức chiến đấu, đen đủi như ngẫu hứng, bất tài bất tài Nên ta để Ngô Thế Nam ở lại với ngươi, lo lắng cho Hồng… Điều này rất đúng. Lần đầu tiên nghe nói, ta đã nghĩ như vậy là chủ mưu của Wu Shinan, và sau đó hỏi Yunxue, như mong đợi.”

Tham Khảo Thêm:  Đề thi HSG Ngữ văn 10. Chủ đề 1: Điểm tựa. Chủ đề 2: Phải chăng mối quan tâm lớn nhất của văn chương từ xưa đến nay vẫn là đi tìm “con người bên trong con người”. Qua đoạn trích “Trao duyên” và “Nỗi thương mình” trong Truyện Kiều (Nguyễn Du), hãy đưa ra ý kiến của mình về câu hỏi nêu trên.

Trí tuệ sáng suốt của vua Quảng Trung thể hiện ở sự phân tích tình hình hiện tại và tương quan giữa quân ta và quân địch. Theo lời của Quân Ngee Ann, nhà vua khẳng định chủ quyền của đất nước (vùng đất nào cũng được phân chia rõ ràng, nam bắc đều có phân chia), đồng thời vạch rõ ý đồ của kẻ thù (người phương Tây). Phương bắc không phải giống nòi, bụng dạ ta sẽ khác…mưu chia nước ta thành quận huyện…), tô thắm truyền thống đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc, kêu gọi nghĩa sĩ đồng tâm hiệp lực chiến đấu đồng thời đưa ra kỷ luật nghiêm khắc (không theo phép tắc, Ăn hai lòng, phát hiện lập tức xử tử, không một ai sống sót…). Một lời phản bác như một lời quở trách ngắn gọn nhưng có sức mạnh làm chấn động lòng quân và gợi lại truyền thống ngoan cường của dân tộc.

Một người đàn ông có ý chí mạnh mẽ và tầm nhìn: Mới xuất quân, chưa thực sự đánh trận, chưa lấy lại được một tấc đất, nhưng Quảng Trung Vương đã dứt khoát tuyên bố: “… bày mưu lược đã xong, nhất định trong vòng mười ngày.” Đuổi người Thanh”. Nhà vua còn hoạch định sách lược ngoại giao với giặc sau chiến tranh để “yên dân…, yên dân, nuôi quân ta”.

Lãnh tụ với những chiến công như thần: Cuộc hành quân và trận chiến thần tốc của quân đội Tây Sơn khiến chúng tôi kinh ngạc. Ngày 25 tháng 12, ông khởi hành từ Phú Xuân và đến Nghệ An vào ngày 29, một con đèo hiểm trở khác cách Phú Xuân 350 km. Đến Ngee Ann, dù là quân tuyến, tổ chức đội ngũ hay duyệt binh, tất cả đều được hoàn thành chỉ trong một ngày. Ngày hôm sau, chúng tôi đến Tam Điệp và ngay lập tức từ Tam Điệp (cách Nghệ An 150km) vào Thăng Long vào tối 30 tháng Chạp. Vừa đánh giặc vừa hành quân (đi bộ), vua định nói 7 ngày có thể đánh tan quân Thanh. Hơn nữa, trên thực tế, đã có đà tấn công thành Thăng Long vào ngày mồng 5, tức là trước thời hạn 2 ngày. Liên tục hành quân xa, bộ đội không những không mệt mỏi mà còn xếp thành đội ngũ gọn gàng, đánh bại quân địch. Không có tài lãnh đạo điều binh khiển tướng thì không làm được.

Những anh hùng đã ngã xuống trong trận chiến: Vua Quang Trung không chỉ là chỉ huy quân đội trên danh nghĩa, mà thực tế là một chỉ huy. Là người hoạch định chiến lược và tổ chức quân đội, nhà vua cũng đích thân điều khiển một cuộc tấn công, mỉm cười thúc giục và xông vào chiến trường dưới mũi tên và làn đạn. Nhờ lòng thành của nhà vua, quân Tây Sơn đã chiến đấu đẹp mắt và dũng cảm, giành được thắng lợi hoàn toàn, quân địch tan rã không dám xin hàng hay bỏ trốn. Khi Ngọc Hồi giao chiến, giữa hai cánh không phát sáng trên bầu trời, và một tấc cũng không thấy mặt. Hình ảnh nổi bật của nhà vua cưỡi voi đã truyền cảm hứng cho những người lính. Bức tranh thật hào hùng và hùng vĩ.

Tham Khảo Thêm:  Số phận nhân vật Mỵ Châu và thân phận tình yêu trong chiến tranh

2. Hình tượng nhân vật chính Ôn Thiên:

Nếu Quảng Trung là hình ảnh của một anh hùng dân tộc trong thời loạn ngoại bang, thì Lỗ Văn Tiến là một hình mẫu mà người đời mong có được trong cuộc sống hàng ngày. Chàng thanh niên tuấn tú ấy, mang trong mình dòng máu hào hiệp, luôn sẵn sàng cứu giúp kẻ hoạn nạn, trọng hiền tài, khinh tài.

Làm người anh hùng không quản gian khổ nguy hiểm, cứu người, dẹp bạo chúa: Trước đoạn trích này có một cảnh Văn Cẩm thấy dân chúng khốn khổ vì bọn cướp Phùng Lai hoành hành, phải dắt nhau “ta chạy vô rừng chạy núi” để tránh cướp. Và mọi người khuyên anh ta không nên tham gia và chấp nhận rủi ro. Tuy nhiên, Wen Tian đã một mình tay không, anh dũng chống lại bọn cướp hung hãn, tay lăm lăm gươm giáo, “nổi tiếng uy phong”, “ai cũng sợ ông bất tài”:

Fan Tian dừng lại một bên,
Bẻ gậy thành gậy, tìm đường chui vào.
Hét lên: “Hãy trấn áp tà đảng!
“Không quen làm chuyện xấu hại người.”

Vũ khí hiện tại của anh ta, không hơn một cành cây, nhanh chóng bị gãy thành một cây gậy. Cây gậy là vũ khí quá thô sơ để chống lại các băng cướp khét tiếng. Nhưng thứ vũ khí ấy càng chứng tỏ tinh thần diệt bạo cứu người của Văn Cẩm.

Cách đánh cướp của Vân Tiên cũng như tấm ván trên như một bậc anh hùng: chửi thề, tố cáo đạo tặc hung bạo, làm cho đạo tặc nổi điên, xông xáo gọi quân vây “Phong Lai đỏ mặt…Truyền…quân phủ vây tứ phía hai bên.

Trước tình thế ấy, ông bình tĩnh không chút sợ hãi, thể hiện bản lĩnh của một bậc anh hùng. Một gã chạy từ trái sang phải, lang thang trên chiến trường, có thể thấy được tài năng phi phàm. Hình tượng Phạm Nhàn trong trận chiến thật đẹp, mang vẻ đẹp của một dũng tướng theo kiểu văn nhân xưa. Nguyễn Đình Chiểu so sánh ông với Triệu Tử Long, vị anh hùng trẻ tuổi trong Tam Quốc Diễn Nghĩa mà hầu hết người dân miền Nam đều ngưỡng mộ:

Vân Tiên bất ngờ lao ra,
Giống như Triệu Tử phá vòng Dương Giang vậy.

Chúng ta không thể quên hành động bắt cướp cao cả ấy, bởi nó không chỉ thể hiện bản lĩnh anh hùng dũng cảm, tài năng và tinh thần mà còn chứa đầy ý thức vị tha của Lục Vấn Thiên, tài năng của một bậc đại anh hùng, nghị lực bênh vực kẻ yếu. , Đánh bại những tên cướp hung dữ. Trận chiến kết thúc nhanh bất ngờ, như trong truyện cổ tích:

Tham Khảo Thêm:  Đề thi HSG Ngữ văn 10. Chủ đề 1: Bản thể và bản sao. Chủ đề 2: “Nghệ thuật thực sự đòi hỏi cả tài năng và tâm hồn, cả sự thông minh và lòng trắc ẩn, cả cảm xúc và sự chiêm nghiệm vượt lên trên thời gian – lịch sử.”

Vỡ tứ bề,
Chúng lần lượt ném dao, súng hòng tìm đường tẩu thoát.
Phong Lai trở về tay không,
Bị trượng giết chết.

Điều này một lần nữa khẳng định tài năng của Lu Wentian. Nhưng biểu hiện cao hơn là sự khao khát của nhân dân và niềm tin vào sự tiến bộ của nhân dân. Người tốt việc tốt, sau bao khổ đau, cuối cùng sẽ tỏa sáng và chiến thắng. Đó là giấc mơ của tác giả trong Lu Wentian.

Quân tử là lịch sự, nhã nhặn, trang nghiêm, coi thường nhân tài, không tham của cải: Sau khi đánh bại bọn cướp, Lu Wentian biết nạn nhân không hề sợ hãi hay bối rối nên lập tức động viên, tìm cách an ủi, ân cần hỏi han:

Đuổi kiến ​​và ong,
Hỏi: “Ai đang khóc trong xe này?”

Hành động của anh ấy thể hiện lòng tốt và lòng trắc ẩn của anh ấy. Nghe nói bọn họ muốn cảm tạ, Ôn Thiên vội vàng bỏ qua bọn họ. Ở đây có một số hủ tục phong kiến, nhưng chủ yếu là do Ôn Cẩn khiêm tốn “Xin thì dễ về”. Kiều Nguyệt Nga cảm động trước nghĩa cử cao đẹp của Vân Tiên, tha thiết mời chàng về nhà tạ ơn. Nhưng đáp lại, “Brahma nghe nói rằng anh ấy đã cười” rồi nhẹ nhàng từ chối. Nụ cười của Văn Tiến là nụ cười của một anh hùng: hồn nhiên và vị tha, nụ cười của một người tình nguyện, xuất phát từ tấm lòng vì lẽ sống. Anh không muốn nhận cái cúi đầu cảm tạ của hai cô gái, từ chối lời mời đến thăm nhà của Qiao Yueya, từ chối chiếc trâm vàng của cô, chỉ cùng nhau hát một bài thơ rồi bình yên rời đi. .

Có vẻ như đối với Lu Wentian, công việc là một loại nghĩa vụ, và người đàn ông lương thiện đó tự nhiên sẽ không ghi công. Đó là chí khí của các anh hùng đương thời: “Biết tại sao mà không làm là không dũng cảm; sai lầm không sửa được anh hùng nghĩa”.

Bằng nhãn quan lịch sử đúng đắn và lòng tự hào dân tộc, tác giả đã tái hiện một cách chân thực và sinh động hình ảnh người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ đánh tan quân Thanh. Hình ảnh Nguyễn Huệ trong ánh hào hùng từ đó trở thành biểu tượng của dân tộc anh hùng. Đồng thời, phẩm chất cao quý của Lu Wentian là tấm gương sáng về đạo đức và nhân cách. Nhưng điều khiến nhân vật này ăn sâu vào lòng người chính là phương châm sống cao cả của anh, đó là sẵn sàng xả thân vì chính nghĩa. Nhân vật Lu Wenjin là một hình tượng đẹp, một hình tượng lý tưởng để Ruan Tingzhao gửi gắm niềm tin và ước vọng của mình.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *