Con người và hình tượng văn học trong tác phẩm văn học.

rõ ràng

dân văn chương.

1. Đối tượng trung tâm của văn học là con người.

Theo M. Gorki, “Văn học là nhân học” Điều này có nghĩa: Văn học là một khoa học về con người. Ở thời đại nào con người cũng là đối tượng trung tâm của văn học. Mark cũng nói: “Với con người là đối tượng miêu tả chính, văn học có một điểm tựa để nhìn bao quát thế giới”.

2. Suy tư về bản chất con người trong văn học.

Một. nhân cách con người.

Con người trong văn học là con người được coi là toàn thể, trọn vẹn và sống động trong những mối quan hệ sống phong phú và phức tạp nhất. Nó khác với con người vật lý, khác với con người tâm lý.

Con người trong văn học là những con người cá thể: vừa cá thể vừa xã hội, sinh học và tâm lý, ý thức và vô thức.

Tôi tình cờ gặp lão Hạc tưởng mình điên mà thật sâu sắc; Chí Phèo mất trí nhưng tỉnh táo nhất làng Vũ Đại; Đồng Lí ngây ngất “Thỉnh thoảng ngước nhìn trời cười đắc thắng” Đầy thiện lương, chan chứa yêu thương, quên cả mạng sống bên bờ vực thẳm để đón nhận một con người… Tất cả những điều đó làm nên con người trong văn học vô cùng sống động và duyên dáng.

b.Tâm trạng của một người.

Đặc biệt, người biết chữ mới có thể cảm nhận được những điều vô cùng tinh tế, phức tạp trong cuộc sống và trong thế giới tâm tư, tình cảm của con người.

Tiếng thở dài chua xót của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Nhà thơ trữ tình” Tiếng hát của Hồ Xuân Hương với sự đồng cảm với thân phận kiếp người phụ nữ trong xã hội phong kiến; tiếng kêu đau đớn của Chí Phèo ở cuối truyện Chí Phèo là kết quả của nỗi đau và sự phẫn uất của người nông dân bị tước đoạt quyền làm người trước cách mạng; Tiếng “A Phúc buông ta ra!” tôi ở đây “sợi dây” Một dấu chấm than đã chấm dứt nhiều năm nô lệ và mở đường cho những chân trời mới cho những người nông dân miền núi.…

Các nhân vật trong tất cả các tác phẩm văn học này là biểu hiện cao nhất của nỗi đau, niềm khao khát và nghị lực sống của con người. Tôi chợt nghĩ, liệu loài người có phát triển được như ngày nay nếu không có con người trong giới văn học?

3. Hình tượng văn học.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định, về cơ bản: Văn học bao giờ cũng phải trả lời một câu hỏi: Viết cho ai? Viết cái gì? Thực ra, mục đích cuối cùng của văn học là viết cho con người, giúp con người nhận thức, khám phá cuộc sống, đúc kết những vấn đề, những quy luật cơ bản của cuộc sống.

Nhưng khác với các hình thái ý thức khác, cái mà văn học cần tổng kết phải được miêu tả, khắc họa qua các nhân vật điển hình:

+ Hình tượng Chí Phèo tiêu biểu cho nỗi khổ của người nông dân trước Cách mạng tháng Tám;

+ Hình ảnh Hồ (lãnh đạo), Điền (trăng sáng) là những gương mặt tiêu biểu của lớp trí thức 30-45 tuổi đang vật lộn với cuộc sống thừa)

+ Hình tượng nhân vật Mỵ (trong Vợ chồng A Phủ) là điển hình của người lao động miền núi đã nhận ra, đấu tranh và giải thoát khỏi đau khổ để đưa cuộc đời mình đến với cánh đồng hoa,…

Vì vậy, hình tượng văn học là một phương thức phản ánh văn học đặc biệt. Hình tượng văn học vừa có những nét riêng, những nét riêng, vừa có những nét phổ quát, những nét thẩm mỹ. Theo Bellinsky: “Cái đẹp là điều kiện không thể thiếu của nghệ thuật, không có cái đẹp thì không có và không có nghệ thuật”.
Một hình ảnh thu hút người đọc trước hết phải đẹp, có cảm quan chân thực về cái đẹp. Và nó phải chứa đựng nhiều nội dung cuộc sống và ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Ý nghĩa mà hình tượng mang đến cho người đọc bao giờ cũng vượt ra ngoài sự miêu tả trực tiếp của nó, vượt ra ngoài không gian, thời gian, thời đại, v.v.Hình tượng văn học tiêu biểu thường là “Cái hố không đáy” về ý nghĩa. Nó giống như một “tảng băng trôi”, chỉ có 1 phần nổi và 7 phần chìm.

Tóm lại, văn học luôn là một hình thái ý thức xã hội đặc biệt, vì nó hướng tới một đối tượng nhận thức duy nhất, mang nội dung nhận thức riêng, khám phá đời sống một cách độc đáo. “Văn học là loại hình nghệ thuật được sáng tạo bằng ngôn từ, phản ánh đời sống xã hội, thể hiện khả năng cảm thụ và sáng tạo của con người”. (Từ điển thuật ngữ văn học).

Diễn ngôn: Văn học là nhân học (M.Gorki)

Tham Khảo Thêm:  Sự gặp gỡ của tinh thần phản chiến trong hai tác phẩm Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn và Khuê oán của Vương Xương Linh.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *