Nghị luận: Phải chăng, tiếng nói tri âm là khát vọng muôn đời của văn chương xưa nay?

Thay đổi

Phải chăng tiếng ba lưỡi là niềm khao khát muôn thuở của văn học cổ đại?

* Hướng dẫn bài tập về nhà:

Tritone được hiểu là sự hòa hợp, đồng cảm. “Xưa nay nỗi khổ của con người không phải là chữ tình, mà là khó khăn của cuộc sống không phải là gặp phải.”(Truyện Hoa Tiên – Cao Bá Quát).

mối quan hệ người đọc-người viết Thứ nhất, nó bắt nguồn từ quy luật sáng tạo nghệ thuật. Người nghệ sĩ cầm bút để thể hiện tiếng nói nội tâm của mình. Một nhà thơ với giọng điệu mạch lạc đang đi tìm những tâm hồn đồng điệu. Các tác phẩm của các nhà văn giống như phấn thông vàng, và tôi hy vọng bạn sẽ theo phấn để tìm thấy nó. Vì vậy, người đọc là một mắt xích không thể thiếu trong quá trình sáng tạo và tiếp nhận tác phẩm. Người đọc cũng có suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc, vui buồn, những cảm xúc khó tả và họ thường có những điểm tương đồng với văn nhân, thi nhân. Khi hai cảm xúc này bổ sung cho nhau, tác phẩm sẽ tỏa sáng rực rỡ và trở thành cầu nối giữa trái tim và tâm hồn, trái tim và trái tim. Đó là lý do tại sao Lưu Quý Kỳ viết: “Nhà thơ cô đọng cảm xúc trong thơ, người đọc mở ra chợt phát hiện ra cảm xúc của chính mình”.

Đối tượng phản ánh văn học: Bi kịch, cuộc đời đau thương, số phận trái ngược thường khơi dậy sự đồng cảm, thương hại của con người, đặc biệt là nghệ sĩ (quy luật của cuộc sống: con người nhạy cảm và quan tâm hơn. Buồn không vui, buồn không vui, mất mát, may mắn ). Tiểu Thanh, Nguyễn Du, Lorca đi vào thơ Nguyễn Du, Tố Hữu, Thanh Thảo do cùng một số phận.

Tri Âm cũng là tìm cái đẹp để chiêm ngưỡng, ngưỡng mộ. Bản thân cái đẹp có sức mạnh chinh phục nghệ sĩ rất lớn. Cái đẹp đến từ cuộc sống cá nhân của con người, và cái đẹp cũng tồn tại trong giá trị của tác phẩm nghệ thuật. Ca ngợi, ngưỡng mộ, tôn vinh nhất thiết phải đi kèm với sự đồng cảm, thương hại trong tình cảm của nhà thơ. Qua các tác phẩm thơ ca, ta thấy Nguyễn Du, Tố Hữu, Thanh Thảo luôn muốn lưu giữ mãi vẻ đẹp mà bộ ba của họ sở hữu – dựa trên lí luận tiếp nhận văn học:

Một tác phẩm bắt đầu vòng đời của nó khi tác giả hoàn thành trang cuối cùng của tác phẩm. Nói cách khác, quá trình hoạt động của tác phẩm không phải là một vòng tuần hoàn khép kín, mà mở ra cho cuộc sống. Đối với một tác phẩm lớn, đời sống của nó luôn chứa đựng những khả năng mới, những khả năng này sẽ được bộc lộ trong quá trình du hành xuyên thời gian và không gian. Khi đó, sức sống của tác phẩm văn học sẽ bất tử trong sợi dây ba dây thần kỳ giữa tác giả và độc giả. Chính vì vậy, M.Gorki đã viết: Người tạo ra tác phẩm là tác giả, nhưng người quyết định số phận của tác phẩm là độc giả.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: biết nói lời cảm ơn

Tác phẩm văn học chỉ có thể sống trong tâm sự – trái tim của người đọc, nhưng không phải người đọc nào cũng hiểu được tác phẩm và tâm hồn tác giả. Việc tiếp nhận một tác phẩm văn học phụ thuộc vào nhiều yếu tố: tâm lý và thái độ tiếp nhận, môi trường văn hóa của người đọc, sự tiếp thu,… Khen hay chê trong văn chương là điều hiển nhiên. Vì vậy, ở thời đại nào, văn học dân tộc nào, độc giả cũng cần lên tiếng thay tác giả. Nghĩa là người đọc phải đồng cảm, đồng cảm với tình cảm, suy nghĩ của tác giả trong tác phẩm.

thực hành văn học: Tiên Phong Mộng Liên Đường chủ Nguyễn Đăng Tuyển từng nhận xét về Truyện Kiều: “Thúy Kiều khóc thương Đạm Tiên, Tô Như Tử làm truyện Thúy Kiều tuy tác phẩm khác nhau, nhưng chung một tấm lòng. người xưa và người tài” thực chất là sự cấu kết của những người yêu thích cổ đại và hiện đại của Trung Quốc và nước ngoài. Chính vì ý nghĩa đặc biệt của tiếng nói tam ngữ trong văn học mà rất nhiều nhà thơ và nhà văn đã sáng tác các tác phẩm lấy nhà văn và nhà thơ làm chủ đề. Việt về Paustovsky, Simonov vui mừng khi tìm được bộ ba Tố Hữu: “Ở đây tôi thấy những bài thơ của mình, sống trong những bản dịch tuyệt vời của bạn”, Hay Thanh Thảo viết Lorca bằng bài thơ đau thương “Đốt cháy như mặt trời”. Những trường hợp Nguyễn Du, Tố Hữu trong hai bài thơ Tiến sĩ Tiểu Thanh Ký và Thưa ông Nguyễn Du chẳng qua là nguồn cảm hứng có giá trị nhân văn.

Trong văn học Việt Nam, hơn ai hết Nguyễn Du đau khổ trước chữ tình, khao khát được gặp nhau. Nhà thơ là người dành cả cuộc đời để tìm kiếm người bạn tâm giao trong đen bạc. Đại thi hào nhất định sẽ bật cười vì biết rõ Nguyễn Du cả đời, vì có biết bao nhiêu người như Huệ Chân, Đế Hán, Triết Lan Văn… nhất là Đỗ Hữu làm thơ giải oan. Những người tức giận.Thưa ông Nguyễn Du Sự ra đời của bài thơ này là nhịp cầu đến với Du Ruxin Độc Tiểu Thanh, Đồng thời khẳng định ý nghĩa đặc biệt của ba giọng điệu trong văn học.

Đầu tiên, Độc Tiểu Thanh Tiếng kêu thương cảm từ người này sang người khác, trái tim bị tổn thương đi tìm tâm hồn bị tổn thương, trỗi dậy trong không gian đa chiều của tiếng kêu – tiếng kêu là biểu tượng của sự đồng cảm sâu sắc giữa hai đứa trẻ, khác thời điểm, khác nòi giống. Có một khoảng thời gian và không gian kỳ diệu và hấp dẫn giữa hai người, nhưng chính văn học đã xóa nhòa ranh giới về địa lý và lịch sử để họ tìm thấy nhau. Khóc cho Tiểu Thanh, cho con người Nguyễn Du, cho những thiên tài nữ. Nguyễn Du tưởng mình cùng hội với người xưa, khóc thương Tiểu Thanh, rồi khóc thương mình.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Hãy bước chân trải nghiệm cuộc sống, chớ nhìn thế giới qua ống kính

Bài Độc Tiểu Thanh của Tố Như được viết cô đọng, súc tích nhưng phảng phất chút phẫn nộ tột độ, gợi cảm giác nặng nề, tù đọng. Nếu “Bác sĩ Zhang Chengji” là tiếng nói của người này với người khác, và sự đồng cảm sâu sắc giữa hai người khác nhau về tuổi tác và chủng tộc, thì “Ông Ruan Du thân mến” là tiếng nói của lòng biết ơn từ cùng một gốc. Loài. 200 năm sau Nguyễn Du, Tố Hữu đứng ở đỉnh cao của thời đại, ở đỉnh cao của dân tộc mà ngậm ngùi, tiếc thương quá khứ của cha ông. Nhiều nhà thơ khác đồng cảm với Nguyễn Du, nhưng ở Tố Hữu sự đồng cảm đó sâu sắc và rộng lớn.

Nếu như Nguyễn Du quan tâm chủ yếu đến cuộc đời của Tiểu Thanh thì Tố Hữu cũng quan tâm đến toàn bộ thế giới nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Du. Tố Hữu không chỉ yêu Nguyễn Du, mà cả những nhân vật mà Nguyễn Du thích. Tố Hữu không chỉ thấu hiểu bi kịch của Nguyễn Du mà còn đồng cảm, đồng cảm với bi kịch cuộc đời nhà thơ. Tố Hữu tham gia Triennale không chỉ với tư cách nghệ sĩ, mà còn trên tinh thần tôn trọng truyền thống và di sản của cha ông. Thực tiễn của thời đại mới cho phép tác giả đánh giá sự nghiệp sáng tạo của các thiên tài một cách toàn diện, sâu sắc và chính xác hơn. Vì vậy, vấn đề tam âm cũng là vấn đề thời đại, vấn đề lịch sử.

Lòng biết ơn của Yu You đối với Ruan Du không chỉ là sự đồng cảm và chia sẻ mà còn là sự tôn trọng, lòng biết ơn, sự ngưỡng mộ và ca ngợi. (“Một tiếng vang trời… tiếng yêu thương như lời ru hằng ngày của mẹ”). Đạo hữu đánh giá cao giá trị sáng tác của Nguyễn Du, đặc biệt là lời khẳng định của nhà thơ về sự bất tử của “Nguyễn Kiều” trong lịch sử văn học dân tộc.

Những người bạn Đạo không chỉ thấu hiểu, sẻ chia cuộc đời, ngợi ca thơ Nguyễn Du mà còn cố gắng cắt nghĩa nỗi đau của Nguyễn Du. Ông cho rằng đau khổ không phải do trời, mà do xã hội xấu xa thời Nguyễn Du. Tố Hữu vận dụng thành công thể lục bát, dịu dàng, đằm thắm, trang trọng; luyện thể Kiều, diễn Kiều để gửi gắm niềm lạc quan, nhiệt huyết, giọng điệu ấm áp.

với một bài thơ đàn guitar của locaNhà thơ Thanh Đào bày tỏ lòng biết ơn và ngưỡng mộ sâu sắc tới nghệ sĩ Lorca. Thanh Thảo từng thẳng thắn nói rằng anh rất ngưỡng mộ Lorca và vô cùng xúc động trước cuộc đời và các tác phẩm của người nghệ sĩ tài hoa này.

Thanh Thảo bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với ước nguyện của Lorca: “Khi tôi chết hãy cho tôi cây đàn tỳ bà. Khát vọng này thể hiện tình yêu quê hương đất nước và cũng thể hiện tình yêu nghệ thuật của Lorca. bản lĩnh.Là chiến sĩ yêu tự do và cái đẹp.Là nghệ sĩ công tước lãng mạn, hào hoa, phóng khoáng, khao khát cách tân nghệ thuật và dân chủ, nhưng Lorca lại cô độc.Thanh Thảo Đau buồn trước cái chết oan uổng của Lor ca.Bằng ngòi bút thơ tài hoa của mình, tiếng đàn trở nên nhiệm màu, làm sống lại cái chết oan uổng của người nghệ sĩ tài hoa.

Tham Khảo Thêm:  Bàn về sống đẹp: Ôi! Sống đẹp là thế nào, hỡi bạn? (Tố Hữu)

Với một chút ngậm ngùi và suy tư, Qingtao khẳng định lời chia tay của Luo Jia: Luo Jia là một linh hồn bất tử và một nghệ sĩ chân chính. Nhân cách và tài năng nghệ thuật của anh sẽ sống mãi với thời gian. Nhà thơ cũng gửi gắm đến người đọc một thông điệp tiến bộ: vẻ đẹp của nhân cách con người, vẻ đẹp của sự sáng tạo nghệ thuật chân chính, sẽ có sức sống vĩnh cửu. Đây cũng là con đường mà Thanh Thảo đã và đang theo đuổi.

Thể thơ tự do theo phong cách tượng trưng siêu thực, tạo hình tượng thơ lạ và tài hoa, lược bỏ liên từ, không dấu câu, không viết hoa đầu dòng để tạo nên kết cấu của bài thơ. Bút pháp độc đáo, nhịp điệu không đều, những từ bắt chước nốt đàn ghi-ta (li-la)” gieo vào bài thơ một cách tự nhiên… tất cả tạo nên một kiệt tác.

Những cây bút sáng tạo không chỉ phục vụ độc giả đương thời, mà những cây bút tài năng còn đáp ứng yêu cầu của mọi lứa tuổi, mọi thế hệ. Nhà văn muốn khơi dậy được sự đồng cảm, đồng cảm của người đọc thì tác phẩm của họ phải nói về những vấn đề bức xúc của thời đại, con người và những vấn đề chung; thông qua tác phẩm, người đọc không chỉ hiểu tác phẩm, hiểu nhà văn mà còn hiểu cả thời đại. nơi nhà văn sống. Nói rộng hơn, người đọc có thể so sánh thời gian của nhà văn với thời gian của mình. Cũng như mọi thời đại, khát vọng về tam âm luôn là khát khao cháy bỏng và mạnh mẽ.

Để làm được điều này, nhà văn cần có tài năng và khối óc phi thường. Người nghệ sĩ luôn cần có trái tim để sống, yêu đời, yêu người bằng cả trái tim. Người đọc nên cảm nhận đầy đủ hàm ý thẩm mỹ của tác giả trong tác phẩm, cộng hưởng với tác giả, trở thành người đồng sáng tạo với nhà thơ, nhà văn.

Trong văn học nghệ thuật, tìm được người bạn tâm giao không dễ. Liệu Bá Nha có lấy được Chung Tử Kỳ? Nhà thơ Đào Phúc cũng đã phải trầm tư suy nghĩ: “Niệm khúc bác tự tri-kiến ba tri âm” (Cả đời nói lên nỗi khổ của mình – Chưa từng thấy tri âm). Bởi vậy, tiếng nói ba ngôn ngữ giữa độc giả và tác giả là điều mà mọi nền văn học và thời đại đều theo đuổi. Chẳng thế mà nhà văn Bae Hyun lại cho rằng: Ở nước nào cũng vậy, sự đồng cảm giữa người đọc và người viết là quan trọng nhất.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *