Phân tích vẻ đẹp bức tranh tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

phan-tich-ve-dep-buc-vẽ-turbin-trong-bai-tho-viet-bac-cua-to-huu

Vẻ đẹp tứ tuyệt trong bài thơ Việt Bạn của Du Hữu

Tố Hữu không ngẫu nhiên, không cố ý, viết về Tố Hữu là có chừng mực. Nếu câu đầu nói về kẻ đi, kẻ ở, khoảnh khắc chia tay, lúc muốn ra đi và dừng lại, hãy chuyển sang 10 câu này, bạn sẽ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Hơn nữa, bức tranh còn đượm tình cảm hoài niệm, tâm trạng đẹp trong bức tranh tứ bình lấp lánh.

Tố Hữu là nhà cách mạng tiền phong, thơ ông bao giờ cũng làm cho người đọc cảm nhận được khí thế chiến đấu, tình yêu Tổ quốc nồng nàn, ông không giỏi viết tình ca như Xuân. Quỳnh, Xuân Diệu, nhưng rõ ràng, với Việt Bắc, nhà thơ đã thể hiện rất thành công tiếng súng cao su, và đó là một bài ca hay về nỗi nhớ. Bài thơ bắt đầu bằng hai câu:

“Ta đã trở lại, ngươi có nhớ ta không?
Em trái ngang em nhớ hoa tặng anh”

Từ “nhớ” được lặp lại 2 lần gọn gàng trên 2 câu thơ. Nhiều thông điệp đặt ra một câu hỏi tu từ. Những đại từ chúng ta tiếp tục sử dụng mang lại sự gần gũi, mộc mạc và nói một cách thông tục hơn là một cụm từ kết hợp đầy đủ một hương vị Việt Nam. Bài thơ này mở ra biết bao cánh đồng khao khát. Câu hỏi của người qua đường “một mình em có nhớ anh không” vẫn chưa có lời giải. Lạ lùng thay, câu hỏi mở ấy lại mang một hàm ý rất tình cảm, rất giống một bản tình ca:

“Ta đã trở lại, ngươi có nhớ ta không?
Khi tôi trở lại, tôi nhớ mình đã cười toe toét với hàm răng của mình. “

Suy cho cùng, câu hỏi này cũng là cái cớ để nhân vật trữ tình bày tỏ nỗi lòng, khẳng định tình cảm sâu nặng của mình đối với con người Việt Nam và không gian Việt Nam. Có thể thấy 15 năm thực sự là một khoảng thời gian dài để mọi người có thể ghi lại hết những khoảnh khắc nơi đây, về cảnh vật và con người. Cảnh sắc thiên nhiên và con người Việt Nam đã trở thành nguồn thương nhớ không thể phai mờ trong lòng du khách.

Tố Hữu dùng từ hoa vì hoa là biểu tượng của thiên nhiên, đẹp nhất, thuần khiết nhất, nồng nàn nhất. Đó cũng là kết tinh vẻ đẹp của cuộc sống. Việt cũng là loài hoa đẹp nhất, tươi nhất – một loại hoa rất đặc biệt – rất dễ nhớ. Nhà thơ dùng liên từ “và” thay cho từ “và” mà là từ “và”, sử dụng khéo léo nghệ thuật ước lệ tinh tế tạo nên một trạng thái cảm xúc quấn quít, hòa hợp tự nhiên. và mọi người. Hai câu đầu của bài thơ rất đặc sắc, ý nhị, tinh tế và trữ tình.

Tham Khảo Thêm:  Phân tích nghệ thuật xây dựng nhân vật mang tính cách điểm hình trong Chí phèo của Nam Cao

Nhắc đến mùa đông là nhắc đến sự lạnh lẽo, cô đơn nhưng những bức tranh mùa đông mà Tố Hữu mang lại thật tươi sáng và ấm áp:

“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Con dao thắt lưng Qualcomm Sunshine”

Trên vùng đất xanh tươi bất tận, bông mã đề đỏ tươi chợt bừng lên, như một quả cầu lửa ấm áp, xua tan không gian lạnh lẽo trong Đại Thiên Thế Giới. Màu sắc và hình ảnh tạo nên một bức tranh có đường nét hài hòa, ấn tượng và dễ gây thiện cảm với người đọc. Mùa đông nổi lên với màu đỏ ấm áp của hoa chuối, của một người lao động kiêu hãnh giữa rừng xanh bạt ngàn.

Trên mảnh đất xanh bất tận, trong rừng chuối được chăm sóc bằng tình yêu thương, tuy nhỏ nhưng có thể nhóm lên hơi ấm, điều kỳ diệu là ngọn lửa dù nhỏ nhưng đủ lan tỏa trong không khí. .Núi ở đây nhấp nhô. Hình ảnh được chọn cho bài thơ của ông là hình ảnh hoa chuối rừng. Loài hoa này rất khác với hoa mã đề của chúng ta, mọc thẳng tắp, màu đỏ tươi như dạ quang, trực tiếp đánh vào lòng người. Con người giờ đây đang bước đi trong màu xanh lam, xanh lục và xanh da trời vô tận, và ngay cả đôi mắt của anh ta cũng đầy màu xanh lam.

Trong không gian xanh bao la, nhà thơ không miêu tả tỉ mỉ hình dáng con người mà chớp nhoáng, một hình ảnh thiêng liêng nhất. Lúc này, ánh mặt trời chiếu vào lưỡi kiếm trên lưng hắn. Người hôm nay như ánh sáng của Người hội tụ giữa đại ngàn núi rừng, giữa lá xanh hoa đỏ. Trong không gian ấy, con người không hề lẻ loi, nhỏ bé mà rất kiêu hãnh, oai phong, mạnh mẽ, ở tư thế thống trị thiên nhiên và thế giới.

Trong nỗi nhớ cảnh sắc Việt Nam mùa đông, nỗi nhớ không nóng cũng không lạnh. Trên những ngọn núi cao, những ngọn núi lớn, mùa đông không hoang vu, không âm u mà buồn tẻ và ấm áp. Từ đông sang xuân, đất trời cũng thay đổi:

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận tình yêu quê hương xứ Huế của Hoàng Phủ Ngọc Tường trong trang kí Ai đã đặt tên cho dòng sông?

“Mơ hoa trắng rừng xuân
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi chỉ”

Ở đây, màu xanh êm đềm đã nhường chỗ cho màu trắng tinh khôi của hoa dã quỳ. Từ “Bai Lin” làm cho khung cảnh rừng rực rỡ. Phải nói đây là hình ảnh có sức ám ảnh rất lớn đối với tâm hồn thi nhân của Đỗ Hữu. Nỗi nhớ Việt Nam của Tố Hữu, dường như không thể thiếu thứ màu sắc ấy. Sau đó, trong bài “Theo dấu chân Bác”, Du Youhui đã viết:

“Ôi sáng xuân nay, xuân 41
Hoa mai trắng trong rừng
Bác trở về im lặng.chim hót
Vị thánh vui mừng khôn xiết và chết lặng. “

Trong khung cảnh ấy hiện lên hình ảnh người Việt Bắc, một bố cục lặng lẽ: “Nhớ Người Làm Nón, Mỏng Một Sợi Sợi”. Từ “lấy gì làm nấy” hàm ý chỉ thái độ siêng năng, cẩn thận và có tài. Không biết người thợ chằm nón gửi gắm từng sợi tơ tình cảm, ước mơ gì?

“Tiếng ve kêu rừng đổ vàng
Tôi rất muốn em gái tôi tự hái măng. “

Trong bức ảnh trên, chúng ta chỉ thấy màu sắc, đường nét và ánh sáng. Ở đây ta còn có thể nghe thấy âm thanh của rừng, đó là tiếng ve kêu. Âm nhạc thiết lập tâm trạng lên. Phải nói rằng trong các bức ảnh ở đây, cuộc thi Việt Bắc vào mùa hè là đặc sắc nhất. Ở đoạn thơ này, ta thấy dường như có một phản ứng dây chuyền từ đầu đến cuối câu thơ này. Tiếng ve gọi hè về vàng rực rừng hổ phách. Ai đã từng đến Việt Nam có thể dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ của rừng hổ phách.

Cuối xuân, cây hổ phách vẫn xanh tốt, chồi non còn ẩn hiện trong kẽ lá. Nhưng khi tiếng ve kêu đầu tiên của mùa hè vang lên, tất cả đều nở hoa vàng rực rỡ. Vài ngày sau, khu rừng hổ phách tỏa ánh sáng vàng. Từ “đảo ngược” là một từ tinh tế. Nhấn mạnh các khía cạnh thay đổi nhanh chóng của màu sắc, mô tả một cơn mưa hoa vàng khi một cơn gió thổi qua.

Rõ ràng, gam màu ở đây đã bị thay đổi hoàn toàn, với màu trắng nhường chỗ cho màu vàng. Âm thanh dường như đổi màu. Trong khung cảnh ấy có hình ảnh nhẫn nhịn của người con gái Việt Nam: “Nhớ cô em hái măng một mình”. Hình ảnh này toát lên sự chịu thương, chịu khó hay nghĩa cử cao đẹp, hy sinh. Bao bọc bức tranh này, ta như thấy được sự đồng cảm thầm kín của tác giả.

Tham Khảo Thêm:  Ôn tập luyện thi văn bản "Mùa xuân nho nhỏ của" (Thanh Hả)

Bộ tranh kết thúc bằng bức tranh phong cảnh mùa thu. Ba hình trên là ban ngày và hình này là ban đêm. Bức tranh miêu tả ánh trăng chiếu xuyên qua vòm lá tạo nên một khung cảnh thần tiên:

“Rừng thu trăng sáng thanh bình
ai nhớ chung tình câu hát ân tình”

“Rừng thu trăng soi hòa bình”. Điều này làm chúng ta nhớ đến một bài thơ của Hồ Chí Minh viết về đêm ở rừng Việt Nam: “Trăng tròn vành vạnh, hoa là bóng”. Đây thực sự là cái nền trữ tình của bản tình ca. Vì vậy, đây là cảnh cuối cùng: “Nhớ ai đó bản tình ca trung thành”. Chữ “Ai” là cách nói ám chỉ, nói đến người đã hát cùng mình, làm cho lời thơ thêm lãng mạn. Và qua bài ca dao này ta thấy được tình yêu và lòng thủy chung của người Việt Bắc.

Trong ký ức của những người con đất Việt Bắc, ai trở về vẫn nhớ bài hát “Khúc tình thủy chung”. Đó là tâm hồn, là tình cảm của con người cần lao, cần cù, lặng lẽ mang những rung động, cảm xúc riêng trước đất trời, trước cuộc đời. Có thể nói đây cũng là sự đồng điệu của hai tâm hồn đồng điệu. Bài ca đẹp ấy vượt qua núi rừng, thời gian bao la mà quyện chặt trong bước chân người đi, trong lòng người đang sống, trong lòng người đọc.

Đoạn trích là bốn bức tranh tài tình và thơ mộng của Đỗ Hữu. Cảnh vật và con người bổ sung cho nhau, làm cho mỗi bức tranh sống động và ấm áp.Bài thơ này đậm chất dân tộc [thể thơ, giọng tâm tình, tha thiết] Nó vừa mang đậm vẻ đẹp vừa mang không khí của thời đại[HìnhảnhthơcảmxúccáchmạngtrongthơNghệthuậtđảongữlặptừ“nhớ”vớicâuhỏitutừliêntụcvộivàngđãthểhiệnthànhcôngtìnhcảmsâunặngthathiếtcủangườivề[hìnhảnhchấttìnhcảmcáchmạngtrongthơNghệthuậtđiệp–láyđiláyláylạitừ“nhớ”cùngcáccâuhỏitutừliêntiếpdồndậpđãdiễnxuấtthànhcôngtìnhcảmthathứsaunặngcủangườivề[hìnhảnhthơtìnhcảmcáchmạngtrongthơNghệthuậtđiệp–láyđiláylạitừ“nhớ”cùngcáccâuhỏitutừliêntiếpdồndậpđãdiễntảthànhcôngtìnhcảmthathiếtsâunặngcủangườivề

Qua bài thơ này, ta thấy rõ nét đặc sắc và vẻ đẹp hồn thơ của Dư Bạn được cô đọng trong tình yêu lớn, lẽ phải và lẽ sống lớn: tình cảm cách mạng và lòng trung thành với cách mạng. Vẻ đẹp của tranh Sifang bao gồm bốn bức tranh, bốn cảnh và bốn cử chỉ. Tố Hữu nắm bắt được những gì đặc trưng nhất của quê hương cách mạng. Điều thú vị là cả hai đều xuất hiện trong điệp khúc hoài cổ. Từ “nhớ” đứng đầu câu tạo nên âm hưởng hoài niệm rất mặn mà, dịu dàng. Trong nỗi nhớ, mọi thứ dường như lung linh hơn, kỳ ảo hơn.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *