So sánh quan điểm về nghệ thuật của Nam Cao và Vũ Trọng Phụng

so-san-quan-diem-ve-nghe-thuat-cua-nam-cao-va-vu-trong-phung

Trong truyện ngắn Nhạc Minh, Nam Cao viết: “Oa! Nghệ thuật không cần ánh trăng lừa gạt, càng không nên ánh trăng lừa gạt, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng nói của nỗi đau thoát ra từ kiếp người khốn khổ…” Trong truyện ngắn “Một cuộc đời phi thường”, ông lập luận rằng một tác phẩm có giá trị “Chứa đựng điều gì đó vĩ đại và mạnh mẽ, đau đớn và nâng cao tinh thần. Nó tôn vinh lòng tốt, lòng bác ái, công lý…nó mang mọi người đến gần nhau hơn.”

Trả lời Tự Lực Văn Đoàn của NGÀY NAY, Vũ Trọng Phụng nói: “Bạn muốn hư cấu là hư cấu. Tôi và những nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn hư cấu là đời thực.”

Xin vui lòng bình luận về những điều trên.


“Cuộc đời là điểm xuất phát của văn học và là đích đến của văn học” (Gọi nhau). Với tư cách là một hình thái ý thức xã hội, văn học nghệ thuật phát triển gắn bó với cuộc sống, là đứa con tinh thần, nó trở về nơi sinh thành để góp phần khám phá, tìm hiểu và sáng tạo cuộc sống. Suy nghĩ về văn chương và hiện thực cuộc sống, Cao Nan đã viết trong truyện ngắn “Yue Ming”: “Chà! Nghệ thuật không nhất thiết phải là ánh trăng dối trá, nghệ thuật có thể là tiếng nói của nỗi đau, thoát ra khỏi cuộc đời bất hạnh…” Trả lời Tự Lực Văn Đoàn của Thời Nay, Vũ Trọng Phụng nói: “Bạn muốn tiểu thuyết chỉ là hư cấu. Tôi với những nhà văn cùng chí hướng, nhưng tôi muốn tiểu thuyết trở thành hiện thực trong cuộc sống. Trong tác phẩm về cuộc đời phi thường, Cao Nan nói: một tác phẩm, khi nó có giá trị “Chứa đựng điều gì đó vĩ đại và mạnh mẽ, đau đớn và nâng cao tinh thần. Nó tôn vinh lòng tốt, lòng bác ái, công lý…nó mang mọi người đến gần nhau hơn.”

1. Giải thích 2 ý kiến:

Cuộc sống là một khu vườn đầy màu sắc. Giống như con ong suốt đời hút mật không mệt mỏi, tác giả không chỉ mang đến cho người đọc thông điệp có nội dung mà còn phải làm cho tác phẩm của mình có sức lay động hàng triệu tâm hồn. Để làm được điều này, mọi người phải được tin tưởng, nhưng chỉ thông qua sự thật.Đây là một lý do đơn giản tại sao Nam Cao nghĩ rằng nghệ thuật “không cần thiết” “Không nên là ánh trăng lừa dối”. Ánh trăng trên cao, kì ảo, nên thơ nhưng làm sao phản ánh được cuộc sống đói rét, bệnh tật, bất công?

Có người cho rằng cái đẹp cao hơn sự sống, nghệ thuật chỉ là cái đẹp huyền diệu vượt lên trên cõi cao siêu, là khởi đầu và kết thúc của vạn vật. Làm sao một tác phẩm như vậy có thể chạm đến trái tim người đọc? Bởi vì cuộc sống siêu việt đó không phải là cuộc sống của họ. Là một nhà văn hiện thực phê phán sống bên cạnh người nghèo, Cao Nan hiểu sâu sắc thế nào là hiện thực cuộc sống, thế nào là ngày thuế, tiếng trống, cuộc đời méo mó, cuộc sống nghèo khó, cuộc sống khó khăn. Bị mốc, cũ, mục, hoen gỉ. Dù viết về ai, viết về cái gì thì cũng không nên, không thể nhìn lại quá khứ, trốn tránh hiện thực đau thương, tang thương.

Tham Khảo Thêm:  Đề thi HSG Ngữ văn 10. Chủ đề 1: “Thà làm một bông sen nở khi thấy mặt trời rồi mất hết tinh nhụy còn hơn giữ nguyên hình nụ búp trong sương lạnh vĩnh cửu của mùa đông”.. Chủ đề 2: “Văn chương bất hủ cổ kim đều viết bằng huyết lệ” (Lâm Ngữ Đừờng)

Văn học có thể tồn tại nếu nó bắt nguồn từ hiện thực cuộc sống, và nó phải đúng. M. Gorki nói: “Người tạo ra tác phẩm là tác giả, nhưng người quyết định số phận của tác phẩm là độc giả..Bạn đọc sẽ ủng hộ và tạo nên một số phận tốt đẹp chỉ khi những tác phẩm đích thực liên quan đến hiện thực cuộc sống của họ. “Khi tôi đọc một tác phẩm văn học, mối quan tâm chính của tôi là tính cách của tác giả được thể hiện trong đó.” Chính vì thế Vũ Trọng Phụng cho rằng tiểu thuyết này là “đời thực” Một tác phẩm có sức ảnh hưởng còn phụ thuộc vào một điều kiện rất quan trọng khác, đó là khả năng lĩnh hội sâu sắc cuộc đời của nhà văn.

Chỉ có thể tạo ra một tác phẩm có giá trị khi người nghệ sĩ phải sống hết mình, suy nghĩ và chiêm nghiệm về nỗi đau của thân phận con người, đưa ra những vấn đề từ cuộc sống mà nhiều người không nhìn thấy. Xem, biết đóng góp bằng tất cả tri thức, tình cảm, niềm tin và lòng dũng cảm của mình vào việc lý giải các hiện tượng xã hội v.v., như A. Muytse đã nói: “Thổi bay trái tim tôi, thiên tài ở đó”Lênin nói: “Từ hình ảnh đến tư duy trừu tượng, từ tư duy trừu tượng đến thực tiễn – đây là con đường biện chứng để hiểu thực tế.”

2. Nhận xét và minh chứng:

Văn chương dang rộng bàn tay nhân từ đóng góp cho sự tiến bộ của nhân loại và xã hội, và khi nó chứa đựng một cái gì lớn lao và mạnh mẽ, nó vừa đau đớn vừa phấn khởi.

Thực tế trong văn học phải là muối bỏ biển. Nó phải được chắt lọc từ thực tế hỗn độn của đời sống xã hội, trong đó biết bao hiện tượng đan xen, đan xen giữa cái có nghĩa và cái phi nghĩa, cái tất yếu và tất yếu, cái bản chất và cái hiện tượng. Nhà văn phải biết chọn lọc những gì tinh túy nhất, bản chất nhất, có tính khái quát cao, tiêu biểu nhất của sự vật, để từ những khám phá cụ thể đó, người đọc thấy được những đặc điểm bản chất của cuộc sống, từ đó mới rút ra được những bài học triết học. đạo đức, nhân sinh quan.

Văn học không phải là sự sao chép thụ động những điều tầm thường của cuộc sống. Ngược lại, nhìn vào tác phẩm, ta thấy được bản chất của cuộc sống ở một điểm hội tụ, tiêu biểu và chân thực hơn trạng thái tự nhiên, hoàn toàn có thật trong cuộc sống. Thông qua các xung đột văn học trong tác phẩm, người đọc có thể thấy rõ mâu thuẫn chủ yếu trong xã hội là gì. Đây chính là thước đo giá trị và sự trường tồn của một tác phẩm văn học. “Người nghệ sĩ không muốn ghi lại những gì đã có mà muốn nói lên một điều gì đó mới mẻ. Tôi muốn thêm vào tác phẩm một chữ cái, một thông điệp”.

Văn học là để làm giàu con người, để con người lớn lên, để hiểu con người hơn. Văn học với tính nghệ thuật của nó lắng đọng ở nơi sâu kín nhất, tiềm ẩn nhất của con người. Rớt nước mắt cho một kiếp người đau khổ, cho mỗi số phận dị dạng… sẽ làm cho lòng người trong sạch hơn, nâng cao chất lượng tư tưởng và tâm hồn, từ đó vượt qua những ích kỷ tầm thường mà hòa nhập vào đời sống tinh thần. Con người hãy đồng cảm với họ và cùng nhau phấn đấu vì sự hoàn thiện của con người, đưa con người xích lại gần nhau hơn. Đây chính là chức năng nhân hóa của một tác phẩm nghệ thuật.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Điều quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu cơ hội mà là bạn có nắm bắt được cơ hội hay không

Tất nhiên, văn học không chỉ nói về những điều to lớn, mạnh mẽ; nó không chỉ nói về sự lạc quan, về chiến thắng. Nó không ngại thể hiện sự mất mát, hy sinh của con người, bi kịch cuộc đời, sự đê tiện, ngu dốt và phản bội trong đời sống dân sự và riêng tư: công việc và đấu tranh, tình bạn, vợ chồng, tình yêu. Trong quá trình thể hiện như vậy, nhà văn đấu tranh cho công lý, kêu gọi tình yêu thương, lòng bác ái thông qua chính tác phẩm của mình. Chính những điều đó đã tạo nên giá trị của tác phẩm.

Các tác phẩm của Cao Nan phản ánh nhận thức của nhà văn về cuộc sống. Ông không chỉ nhìn cuộc sống đương thời là khổ đau đói rét, bệnh tật mà còn nhìn thấy cuộc sống tha hóa, méo mó, méo mó, dị dạng của bản chất con người và cả bi kịch của cuộc đời. “tránh xa” Hoặc chết, nó không có gì khác biệt.Từ cuộc đời của một Chí Phèo, một Thị Nở được tổng hợp lại “Hiện Tượng Chí Phèo”Nam Cao không chỉ kể về nỗi đau thể xác của người nông dân mà còn khơi dậy lòng căm phẫn trước những bất công và thế lực xấu xa, đồng thời kêu gọi mọi người cùng đấu tranh, góp sức bảo vệ quyền con người. Trong đời sống tinh thần con người tha hoá cuộc sống ngăn cản con người trở thành con vật, và làm cho con người thực sự trở thành con người với ý nghĩa cao cả của nhân sinh.

Vũ khí phê phán tất nhiên không thể thay thế phê phán là vũ khí, chỉ có lực lượng vật chất mới chiến thắng được lực lượng vật chất, tuy nhiên, lý luận cũng có thể trở thành lực lượng vật chất khi nó thâm nhập vào quần chúng. Văn học, với sức mạnh to lớn trong việc khám phá, nhận thức và sáng tạo hiện thực, luôn được coi là vũ khí đấu tranh giai cấp. Các lực lượng tiến bộ và phản tiến bộ đều sử dụng văn học như một công cụ tuyên truyền quần chúng. Các nhà văn, nhà thơ của chúng ta cần phải nâng cao khả năng diễn đạt tư tưởng và thái độ phản ánh hiện thực chân thực, dũng cảm để nâng cao hơn nữa giá trị của các tác phẩm.

Tham Khảo Thêm:  Đề bài: Đọc - hiểu về chủ đề tự hào dân tộc

Văn học phải cố gắng phản ánh “đời thực” Đời người luôn thay đổi, có khổ có sướng, có thăng có trầm, không phải những bài ca hạ lưu tô điểm cho hiện thực và thoát ly sầu đau, mà là nỗi đau của đồng bào. Tác phẩm văn học cũng cần góp phần giải quyết những vấn đề hiện thực của cuộc sống, đồng thời là tiếng nói dự báo cho những vấn đề thực tế xã hội lớn hơn trong tương lai. Vì vậy, chỉ có văn học mới có thể đóng vai trò giáo dục tình cảm con người, khiến con người trở thành phi thánh, phi thú theo đúng nghĩa. Những tác phẩm văn học bật ra từ Ánh trăng mờ ảo, thơ mộng và dối trá chỉ là những hư cấu hư cấu, quay lưng hoặc coi thường sự thật của cuộc sống, và những tác phẩm đó hoàn toàn vô ích với cuộc đời, cuộc đời, nhân loại.

Tất nhiên, văn học có tính độc lập tương đối của nó. Hiện thực trong văn học và hiện thực ngoài đời không phải là hai bàn tay nắm chặt mà hòa quyện vào nhau.Tất cả những đơn giản hóa và mô hình hóa ở đây, tất cả những áp đặt, chỉ huy, ép buộc “Mang chân cho vừa giày” Đây là những điểm cần tránh. Chúng ta phản bác những lý thuyết, sáng tạo của chủ nghĩa siêu thực, chủ nghĩa hiện sinh, đồng thời phê phán những tác phẩm có vẻ như viết theo bút pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa, không diễn tả cuộc sống mà chỉ biết ngợi ca một chiều và che giấu nỗi đau. ; những tác phẩm không nói lên hiện thực đương đại, Thậm chí ít có khả năng mang chức năng dự báo. “Văn chương chân chính luôn tôn vinh con người bằng những hình thức nghệ thuật độc đáo”..

Emmatop nói: “Chân lý của nghệ thuật không chỉ là phơi bày những khuyết điểm, khó khăn của chúng ta, phơi bày những mặt tươi đẹp của cuộc đời chúng ta; mà quan trọng hơn, tác phẩm nghệ thuật phải có khả năng gợi cho người ta suy nghĩ sâu sắc và buộc người ta phải động lòng từ đáy lòng. của trái tim họ. Văn chương khiến người ta để ý hơn đến ngoại hình, biết phân biệt tốt xấu, cao thấp, nhìn rõ mọi việc và tự điều chỉnh mình: “Hãy nhìn đây, ngay tại đây, vì lý do nào đó mà mọi người không nhận ra.” (Giới thiệu về tiêu đề Aimatop). Nhiệm vụ của văn học, nhiệm vụ của người sáng tạo tác phẩm rất nặng nề. Cuộc sống bộn bề, bề bộn, nhiều kiểm soát khiến chúng ta khổ sở, lo âu. Vì vậy, chúng ta cần lắm những tác phẩm văn học đích thực, những tác phẩm chính luận, góp tiếng nói của mình để cải thiện cuộc sống.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *