Hình tượng viên quản ngục trong Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân

hình ảnh

Hình tượng nhân vật quản ngục từ “tù nhân” Nhà văn Nguyễn Duẩn.

Đề cương:

1. Vẻ đẹp nhân cách viên quản ngục.

Một. Số phận bi thảm.

Theo lời của người kể chuyện:

+ Quản giáo là người có tính tình hiền lành, kính người, trọng người lương thiện, không thích hợp với môi trường trại giam nơi tồn tại cái ác, cái xấu, sự gian dối, tàn ác.

+ Đối chiếu nhân vật quản giáo có giọng nói trong trẻo với một bản nhạc có giai điệu hỗn độn, tâm hồn trong sáng với một tên lưu manh. Người có tính tình tốt, thẳng thắn sẽ chung sống với người xấu (tính cách mâu thuẫn với hoàn cảnh sống).

– Ý tưởng cho vai cai ngục:

+ Nhận thức được bi kịch nhầm nghề, nhầm đường.

+ Tôi cảm thấy mình đang sống trong một hoàn cảnh mà tôi cảm thấy không phù hợp, con người khao khát bị người khác giam cầm, cầm tù, số phận thật khốn khổ.

b.Tâm hồn trong sáng, cao thượng.

– Vẻ đẹp tâm hồn nghệ sĩ: Tuy không có năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh như Huấn Cao nhưng quản giáo lại là một nghệ sĩ có tâm hồn nghệ sĩ, biết yêu cái đẹp và trân trọng tài năng tạo ra cái đẹp. Tôi có một khát khao cao cả là được treo một bức tranh thư pháp đẹp trong nhà, một khát khao cháy bỏng, cháy bỏng, yêu cái đẹp (nghệ thuật thư pháp), coi đó là báu vật, là biểu hiện của tấm lòng người nghệ sĩ.

– Vẻ đẹp của khí chất:

+ Những cuộc gặp gỡ bất hạnh khiến nhân vật quản giáo gặp rắc rối: không biết đối xử với Huấn Cao như thế nào. Nếu làm quản ngục, triệu tập thêm lính canh thì đó là việc làm chà đạp lên cảm quan cái đẹp, tâm hồn, sự tôn thờ cái đẹp bên trong. Đối xử với Huấn Cao như một con người thẩm mỹ là trái ngược với nhà tù thực dân phong kiến.

+ Anh trằn trọc, không ngủ được, suy nghĩ rất lâu, vẻ mặt đầy lo lắng. Người cai ngục đã đưa ra quyết định cuối cùng cho chính mình. Cuối cùng, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng và xáo trộn trật tự xã hội, anh quyết định đối xử ưu đãi với Hoàn Cao, quyết định đánh thức tâm hồn nghệ sĩ một cách tuyệt vọng.

+ Hành vi khác thường: Viên cai ngục nhìn sáu người tù bị kết án bằng ánh mắt dịu dàng, kính trọng, xa cách với Huấn Cao. Trước bữa cơm nhà ngục đãi Huấn Cao và các bạn tù rượu và quà vặt. Đi xuống phòng giam của Huân Thảo, bất cẩn, khao khát vẻ đẹp.

– Vẻ đẹp của thiên đường:

+ Tâm huyết, cổ súy cho nghệ thuật thư pháp: nghệ thuật của cái đẹp, nghệ thuật của trí tuệ, nghệ thuật của khí chất và ẩn chứa khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

+ Đề cao, ngưỡng mộ hiền tài: Huấn Cao, một nhà thư pháp thiên tài (“bất nhân có ý khác, trọng hiền tài không tiếc, trọng hiền tài nhất định không phải là kẻ xấu, kẻ bạo tàn”).

+ Tâm hồn người cai ngục là một giọng hát trong trẻo lồng vào bản nhạc hỗn độn.

2. Lấy người đẹp quản giáo trong cảnh làm chữ.

– Dòng giới thiệu: Chân thành, kính trọng, kính trọng Huấn Cao nhưng Huấn Cao lại coi thường viên quản ngục, cho rằng viên quản ngục như một viên quản ngục nhỏ bé, Huấn Cao hiểu được tâm nguyện cao cả của viên quản ngục. , Huấn Cao ân hận, Huấn Cao đã gửi một bức thư, đặt trong một không gian và thời gian đặc biệt, người nghệ sĩ tài hoa đã dành tặng bản thảo cho viên cai ngục.
Vẻ đẹp của vai quản ngục:

Tham Khảo Thêm:  So sánh hình tượng trăng trong Đồng chí (Chính Hữu) và Ánh Trăng (Nguyễn Duy)

+ Vẻ đẹp của khí chất: Dám tổ chức một buổi tối thư từ, hỏi cung ngay trên tử tù.

+ Vẻ đẹp tâm hồn người nghệ sĩ: Tập trung trên màn hình để xem chữ viết tay, quản giáo khiêm tốn gạch chân ô chữ, và đứng trước mặt Hoàn Cao với vẻ mặt ngưỡng mộ.

+ Mỹ nhân Thiên Long: Huấn Cao đưa ra lời khuyên chân thành cho quản giáo, quản giáo dùng hai tay ôm chặt lấy tù nhân, nước mắt chảy ra từ miệng khiến anh ta ngạt thở (thông tin liên hệ: “Hoa mai tươi”).

3. Nghệ thuật biểu cảm:

– Nghệ thuật miêu tả mang nhiều dấu ấn của trường phái Lãng mạn:

+ Người tài, kẻ tài tử hoàn toàn đối lập với kẻ phàm tục, kẻ xa lạ.

+ Đặt trong một môi trường họp đặc biệt độc đáo.

+ Sử dụng các thủ pháp: cường điệu, cường điệu, đối lập, tương phản.

– Sử dụng nhiều độc thoại nội tâm, miêu tả nhân vật có chiều sâu tâm lí, soi sáng thế giới riêng tư của nhân vật.

4. Nội dung, ý tưởng:

– Trong trái tim mỗi người luôn tồn tại một nghệ sĩ, một tâm hồn yêu cái đẹp và trọng tài.

– Cái đẹp bền bỉ và mạnh mẽ đôi khi trong hoàn cảnh xấu xa, xấu xa, như đóa sen thơm giữa đầm lầy.


tham khảo:

Vẻ đẹp của hình tượng nhân vật quản ngục từ “tù nhân” Nhà văn Nguyễn Duẩn.

Nguyễn Tuân là nhà văn kiệt xuất của nền văn học Việt Nam trước và sau cách mạng. từ “tù nhân” là tác phẩm nổi bật nhất của Ruan Yuan được trích dẫn trong cuốn sách “Đi dạo một lát”. Nhân vật của Nguyễn Tuân cũng như Khuê, luôn hướng tới cái đẹp và cái tài, với một trái tim trong sáng và khắc khoải. Hình ảnh cai ngục Một trong những hình ảnh trong tác phẩm thu hút sự chú ý của người đọc nhất.Dù miêu tả không nhiều nhưng truyện sẽ chẳng có gì nếu thiếu nhân vật này “tiếng vang”.

Đời sống nội tâm của quản giáo rất sâu sắc. Biết Huấn Cao là một người ngay thẳng, trượng nghĩa nhưng lại là một trọng thần của triều đình, ông vô cùng đau xót, vừa kính trọng vừa tiếc thương cho một người tài giỏi, một vì sao sáng trong vũ trụ. Vì vậy, ngay từ đầu truyện cổ tích, Nguyễn Tuân đã cho viên cai ngục xuất hiện với một tâm trạng nhất định. Nếu ví cuộc đời như một dòng thác dữ thì người quản giáo có gương mặt “nước ao trong, điềm đạm, thận trọng, từ tốn” trong suy nghĩ sâu xa của ông Huấn.

Người cai ngục là một người đàn ông của thiên đường thuần khiết. Nếu xã hội đương thời rối loạn “Một giai điệu là một mớ hỗn độn” sau đó cai ngục “Tính cách dịu dàng, đáng trân trọng”là một giọng nói rõ ràng “Chèn mảnh đó vào giữa”. Việc một nhà văn tạo ra một nhân vật có tính cách và phong cách khác biệt như Nguyễn Duẩn là điều đương nhiên. Với những hình ảnh này, sẽ không còn ai cảm thấy làm cai ngục là đê hèn, độc ác và vô nhân tính như gặp một ẩn sĩ trong “thời buổi khó khăn”.

Cuộc sống của cai ngục đúng như Ruan Duan đã nói “Ở giữa một bản nhạc, âm nhạc bị xáo trộn”: Anh làm quan trong tù, có tù “Con người sống bằng sự độc ác và dối trá”. nơi cai ngục tra tấn tù nhân bằng những tệ nạn “Sự uy nghiêm của người đàn ông nhỏ bé”. Sống trong hoàn cảnh như vậy, con người dễ bị xa lánh và càng dễ sa vào vũng lầy.

Tham Khảo Thêm:  Đề thi HSG Ngữ văn 10. Chủ đề 1: Điểm tựa. Chủ đề 2: Phải chăng mối quan tâm lớn nhất của văn chương từ xưa đến nay vẫn là đi tìm “con người bên trong con người”. Qua đoạn trích “Trao duyên” và “Nỗi thương mình” trong Truyện Kiều (Nguyễn Du), hãy đưa ra ý kiến của mình về câu hỏi nêu trên.

Nguyễn Tuấn “Người cai ngục không có tiếng nói” Vì tác giả đã nhìn thấy hết chiều sâu nhân cách và tâm hồn của viên quản giáo: ông là một người biết yêu cái đẹp, đem lòng yêu nét chữ đẹp của Huấn Cao mà ông coi là báu vật. Ông có một ước nguyện cao cả là được treo một bức chân dung Huấn Cao ở nhà. Đây là một tình cảm cao cả và bền bỉ, từ lúc “niệm kinh, chánh ngữ” đến nay, ông vẫn là một trung niên “râu bạc”, ông vẫn đeo đuổi. Vì vậy, từ lời nói của Nguyễn Tuấn, chúng ta có thể thấy rằng quản giáo thực sự là một người đàn ông có bản lĩnh.

Quản giáo rất yêu cái đẹp, yêu và kính trọng người tạo ra cái đẹp. Điều này được bộc lộ qua hành động và suy nghĩ của anh ấy.ông nội “Sự khác biệt giữa các tài năng” huấn luyện viên cao cấp “Hàng ngày nhà thơ vẫn gửi rượu thịt cho anh Huân… càng ngày càng hào phóng”.Ông đã “xử lý đặc biệt” cho tử tù Cao Huân. Đây là việc làm không tuân thủ nghĩa vụ của cơ quan chức năng và có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của bản thân và gia đình nhưng ông vẫn làm. Điều này cho thấy ông ta tôn trọng Huấn Cao và coi thường pháp luật.

Thậm chí bị Tào huấn luyện viên đuổi đi “Bạn muốn tôi hỏi gì? Tôi chỉ muốn bạn ngừng nhúng tay vào đây.”Đối mặt với tù nhân bị trục xuất với tâm hồn cởi mở, anh ta không tức giận mà chỉ lễ phép nói “mời nhận” rồi lui ra ngoài. Sự kiên nhẫn của người đàn ông này không đến mức hạ mình. Chỉ là một cái cúi đầu kính cẩn trước tấm lòng, là một nhân cách biết yêu cái đẹp, coi trọng nhân tài. Đây không phải là cảnh làm nhục, hạ nhục để lấy lòng tin mà là một hành động cho thấy quản giáo là người có lý. Đây cũng là một cách ứng xử tốt.

Hắn hy vọng Cao Huân có thể bớt nóng nảy, để hắn có thể thỏa mãn dục vọng thượng sách của Cao Huân. Từng ngày, từng phút, thậm chí có lúc lo sợ, bởi nếu một ngày Huấn Cao phải về kinh chịu án tử hình thì sẽ lỡ mất cuộc sống mộng mơ. Điều tôi khâm phục là tuy có Huấn Cao trong tay và có quyền lực giết người, nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng quyền lực của mình để buộc Huấn Cao phải nói ra. Có lẽ đó là ước vọng và tính cách cao cả của viên quản ngục, khi nghe tin mình phải vào kinh và bị xử tử, Huấn Cao mới biết được ước nguyện cao cả của viên quản ngục. Anh đang “nghĩ thầm, mỉm cười… Suýt nữa thì trên đời mất đi một trái tim”.

Chính vẻ đẹp tâm hồn, vẻ đẹp nhân cách và tình yêu cái đẹp đã kéo hai con người đối lập lại gần nhau hơn trong một người bạn tâm giao. Cũng chính lúc này khung cảnh văn bản thực sự bi tráng và thiêng liêng hiện ra, làm xúc động lòng người đọc. Các cảnh văn bản thực sự là những cảnh “vô tiền khoáng hậu” giúp làm nổi bật chủ đề cổ tích. Cái đẹp chiến thắng cái ác và sự tàn bạo. Ánh sáng chiến thắng bóng tối. Vào lúc này, quyền lực của nhà tù đột nhiên sụp đổ. Các nhà tù đã biến mất. Sự tàn ác mang những tâm hồn đẹp lại với nhau.

Tham Khảo Thêm:  Tài liệu luyện thi: Tổng hợp các biện pháp tu từ từ vựng thường gặp trong Tiếng Việt

Biện pháp so sánh rất rõ ràng, khi Huấn Cao ngỏ lời, viên quản ngục đã “cúi đầu” nhận lời. Được huấn luyện viên Cao khuyên rời khỏi tình thế “lộn xộn”, anh thực sự rơi nước mắt. Hình ảnh cảm động viên quản ngục cúi đầu chào một người tù với hai hàng nước mắt lăn dài trên má “Xin ông Bối cho xem”, đây có lẽ là hình ảnh đẹp nhất làm nên sự bất tử của Huấn Cao và viên quản ngục. Cái lạy đó là lạy một bông mai, một nhân cách, một ơn trời ban, và một nghệ sĩ. Đó là một bức tranh đẹp mà Thiên Lương – Tài Hỏa – ​​Chí Phách hòa quyện, nâng đỡ hai tâm hồn đạt đến chân, thiện, mỹ.

như một nhà văn chủ nghĩa lãng mạnNguyễn Tuân, người suốt đời coi cái đẹp và nghệ thuật là tôn giáo, chắc chắn cũng say mê cái đẹp mới lạ, độc đáo, mạnh mẽ và phi thường. với anh ấy, “Tầm thường là cái chết của nghệ thuật” (v. Hugo). Do đó, hãy phát huy hết tác dụng của nét vẽ tương phản và phóng đại, huy động đầy đủ các kỹ thuật nghệ thuật như hội họa, điêu khắc và phim để tạo ra những trang văn bản xuất sắc.

Có thể nói, Nguyễn Côn đã tạo ra một quản ngục – một người chỉ biết thưởng thức cái đẹp, ngưỡng mộ tài năng và có khí chất, và tạo ra một đối tượng tương xứng với nhân vật chính Huấn Cao, từ đó truyền tải triết lý và thông tin sâu sắc: “Người biết kính trọng làm người, người chỉ biết tiếc nuối, kính trọng người tài, không được làm người xấu, không được cẩu thả”Thậm chí, những người như quản ngục, thi nhân còn đáng quý hơn, đáng trân trọng hơn vì họ được ví như đóa hoa sen. “Bùn gần như không có mùi bùn”.

Không có cái đẹp, thế giới sẽ diệt vong. Mỹ đụng chạm, đấu tranh, xâm chiếm, chinh phục mọi rợ, lạc hậu. Hình ảnh viên quản ngục coi người quản ngục yêu cái đẹp như một vị thần. Chỉ với một vài nét phác thảo nhân vật và cử chỉ, đồng thời đi vào tâm trí nhân vật, các tác phẩm của Ruan Yuan đã để lại một diện mạo độc đáo trong các tác phẩm của ông. “Người tù một chữ”.

từ “tù nhân” Là tác phẩm ca ngợi cái đẹp, đề cao cái đẹp và sức mạnh của Thiên Lương. Điều này không chỉ thể hiện qua hình tượng Huấn Cao mà còn thể hiện trong tính cách của viên quản ngục. Nguyễn Tuân bày tỏ sự trân trọng với người quản giáo, với những người biết yêu cái đẹp, yêu trời. Cùng với hình tượng Huấn Cao, hình tượng quản giáo cũng góp phần thể hiện chủ đề của tác phẩm: Quan niệm và thái độ của Nguyễn Tuân đối với cái đẹp, sức mạnh của cái đẹp, đồng thời cũng là một bí mật. Nó thể hiện tình cảm yêu nước thầm kín của Nguyễn Xuân Phúc.

Phân tích Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *