Nghị luận: Nhà thơ vẫn vẹn nguyên qua trăm lần thử lửa (Chế Lan Viên)

Nha-tho-van-ven-nguyen-qua-tram-lan-thu-lua

Lời: “Trăm lửa thử nhà thơ mà vẫn vẹn nguyên”

“Đại thi hào? Là làm cho người phàm yêu mình bằng mọi cách
đôi khi trân trọng, đôi khi đánh giá
trong khi tra tấn từng từ
Khi kính cẩn ngắm nhìn từ xa
Nhà thơ đã vượt qua thử thách của một trăm ngọn lửa và vẫn còn nguyên vẹn
yêu nó”

(Chế Lan Văn)

Nhận xét về câu hỏi đặt ra trong đoạn văn trên.


Nhiệm vụ

Những độc giả trung thành của văn học qua các thời đại vẫn say mê Iliad (Homer), sử thi kinh điển của nền văn minh châu Âu, với cuộc chiến khốc liệt chống lại thành Troy cổ kính, vẫn được tôn thờ bởi mối tình chung thủy của Rama và Sita trong sử thi Ấn Độ “Ramayana”.. điều gì khiến những công trình đã qua vẫn tồn tại, vẫn trường tồn với thời gian? Mặc dù có nhiều thảo luận và khác biệt về quan điểm, “tinh thể não” Liệu nó vẫn áp dụng qua các thế hệ? Phải chăng điều kỳ diệu ấy bắt nguồn từ tài năng và tâm hồn giàu cảm xúc của người nghệ sĩ? Để trả lời câu hỏi này, nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:

“Đại thi hào? Là làm cho người phàm yêu mình bằng mọi cách
(………………)
yêu nó”

Cuộc sống cung cấp cho người nghệ sĩ một kho tư tưởng vô cùng phong phú và quý giá, nhưng cũng chính là mồi lửa thử thách tác phẩm đó có đáng được đón nhận hay sẽ trôi đi. Dòng chảy mờ nhạt, nhàm chán. Bởi vậy, từ chính cục đất sét của cuộc đời biến thành chiếc bình đẹp hay chỉ là một đống đất sét vô nghĩa tùy thuộc vào tài năng và tâm hồn của tác giả. Họ thai nghén tác phẩm, thu hẹp khoảng cách giữa người đọc với nhau, có lúc nhận được sự đồng cảm, có lúc vấp phải những bình luận trái chiều, đó là “cách yêu” khác biệt của bản chất con người.

Văn học đích thực phải cho phép người đọc đi sâu vào các tầng ý nghĩa, khám phá những bí ẩn ẩn giấu và đưa ra quan điểm của riêng họ để xây dựng tác phẩm. Chỉ khi nhà thơ “trăm thử không đỗ” thì tác phẩm của họ mới bén rễ trong lòng người đọc, gây được “sự đồng cảm mạnh mẽ” (Hoài Thanh), mới hoàn thành sứ mệnh trở thành “cuốn sách dạy đời”, giúp con người hiểu đời và hiểu mình. tốt hơn. Tài năng và tâm hồn mới là yếu tố tạo nên một nghệ sĩ thực thụ và một “nhà thơ lớn”!

Nhà văn Nam Cao đã viết: “Một tác phẩm thực sự có giá trị phải vượt qua mọi ranh giới và giới hạn, và phải là một tác phẩm được chia sẻ bởi toàn nhân loại.” Vậy, điều gì làm cho cuốn tiểu thuyết này có sức sống? Văn học đã ban cho nó sức mạnh để vượt qua tất cả những điều đó. “Ranh giới và giới hạn”? Một tác phẩm thực sự giống như một hạt giống xanh gieo trên mảnh đất đầy nắng và gió, nhưng nó phải lớn mạnh dưới dòng nước mát chảy trong tâm hồn nhà thơ. Sẽ ra sao nếu tác giả tách khỏi cuộc đời, không hòa mình vào mưa thời cuộc mà sáng tạo tác phẩm?

Như một quy luật muôn đời của nghệ thuật, văn chương phải bắt nguồn từ hiện thực mà ra đời, nên nhà thơ không thể quay lưng lại với cuộc đời, lao vào thế giới hư ảo, hư ảo để rồi thai nghén “đứa con tinh thần” của mình. Bắt nguồn từ thực tế không có nghĩa là nhà thơ sao chép mọi thứ vào tác phẩm của mình. Họ chỉ mở lòng đón nhận những dư âm của cuộc sống, quan tâm sâu sắc đến những thăng trầm biến đổi của thời cuộc, chia sẻ với mọi người bằng sự đồng cảm.chỉ những nhà thơ “Trăm trận trăm thắng” Khi họ biết rằng niềm vui là niềm vui của cuộc sống và nỗi đau là nỗi đau của thế giới, biết “Cống hiến máu của bạn cho nhân loại” (Leo Tolstoi). Nhà thơ Nga Lermontov từng tâm sự: “Không biết bao đêm mất ngủ, mắt cay cay thổn thức, lòng đầy hoài niệm… Lúc ấy tôi mới viết”. của thơ và nhịp cầu nối tâm hồn, đưa “những tâm hồn tìm về cùng một tâm hồn” (Tố Hữu)

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về ý chí vươn lên trong học tập của học sinh qua câu nói "Chỉ cần có ước mơ đủ lớn, ý chí sẽ đưa bạn tới thành công"

nguyễn phát minh “Chuyện người Hoa hải ngoại” Như chủ nhân Mộng Liên Đường đã nói “Máu trên đầu bút, nước mắt trên trang giấy”Có lẽ, đại thi hào họ Nguyễn đã dồn hết tâm huyết và máu của mình để sáng tác nên tác phẩm này. Đó không phải là một cảm xúc bình thường, mà là một cảm xúc có ý thức, được sinh ra từ những bộ óc vĩ đại, dành cho cả nhân loại. Ngậm ngùi cho số phận “có tài mà bất hạnh” như Kiều hay Đạm Tiên, Nguyễn Du viết:

“Đó: Vẻ Đẹp Xưa
Không ai chịu bỏ đi những điều xui xẻo. “

Từng dòng thơ, từng chữ như đang than thở cho những gương mặt xinh đẹp nhưng bạc mệnh, những tài hoa nhưng cuộc đời bấp bênh. Phải yêu Kiều, yêu Kiều thật nhiều và đặt cả tâm hồn vào nhân vật thì Nguyễn Du mới có thể thương tiếc cho cuộc đời nàng như thế. Chính tình huynh đệ của tác giả đã cộng hưởng sâu sắc và mạnh mẽ với người đọc. Từ cuối thế kỷ 19, Chu Mạnh Trinh tự coi mình là nòi giống, có cảm tình với nàng Kiều như một người sành sỏi: “Một câu chuyện tình, cùng nhau tri kỷ”. Vua Mingming ca ngợi Hoa kiều về lòng trung thành, lòng hiếu thảo, đức hạnh và chính nghĩa,Mãi mãi mang tên tôn giáo và phong cách”.Hay qua lời cảm thán của tác giả Phạm Quỳnh về tác phẩm này: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước ta còn”. đủ để chứng minh “Chuyện người Hoa hải ngoại” Được độc giả hoan nghênh và đánh giá cao. Nhà thơ Daoyou cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nhà thơ vĩ đại Ruan:

“Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tình yêu như lời ru của mẹ theo năm tháng”

(Kính gửi anh Nguyễn Du)

“Tiểu Hoa Kiều” lần đầu khiến khán giả choáng váng với những màn khóc thót tim “Những người chứng kiến ​​​​đau lòng”, sẽ mãi day dứt niềm thương cảm của người đọc đối với những kiếp người tài hoa bị xã hội vùi dập. Những người trong cuộc đời Kiều là “Yang”, kính cẩn nhìn từ xa, Nhưng hành trình 200 năm của “Truyện Kiều” liệu có phải là kết thúc? Dưới góc nhìn của mỗi thời đại, có nhiều quan điểm trái ngược nhau, “Kế toán” ĐƯỢC RỒI “tra tấn” Nó là không thể tránh khỏi. Theo quan điểm của Song Nuo, cho rằng “chết đói là chuyện nhỏ, mất máu mới là đại sự”, Qiao không tự sát mà chấp nhận hàng chục năm sống tủi nhục quả thật đáng xấu hổ. Đồng quan điểm, Nguyễn Công Trứ cũng có lời phê phán rất gay gắt trong tác phẩm “Vịnh Kiều”:

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩa về vai trò của ước mơ qua câu nói: Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn

“Silver Edge không làm cho mọi người trung thực”
Giai nhân đáng ngoại tình. “

Cũng có nhiều người đánh giá “Tiểu sử Hoa kiều” trên quan điểm đạo đức khắt khe, chẳng hạn như Wu Deke và Huang Dekang, họ cho rằng dù văn hay nhưng tác phẩm vẫn không tránh khỏi “dâm, dục, sầu”. , tôn giáo, tình dục, tăng”,. …..

Kể từ khi “Hoa kiều tiểu sử” của Nguyễn Du ra đời, đã có nhiều cách tiếp nhận đánh giá khác nhau, có “người khen, người chê”, “người nuôi dưỡng”, “người chê trách”, “người khen ngợi”. người “tra tấn từng chữ”, dù sao thì ngọn lửa sống của “Truyện Kiều” vẫn không thể bị dập tắt, dù Nguyễn Du có mất đi thì Kiều vẫn đi vào cõi bất tử, nhà thơ là “nhà thơ lớn” của mọi thời đại. .Phải chăng “tấm lòng nghĩ ngàn đời”, “con mắt nhìn sáu cõi” và “tấm lòng thơ yêu đời” của Nguyễn Du đã tạo nên điều kỳ diệu ấy? giống như nhà thơ Chế Lan Văn có nói: “Nguyễn Du viết Hoa kiều, Quách viết”.

Nhà văn Nguyễn Công Hoan bày tỏ quan điểm về nghệ thuật: “Để viết, trước hết để sống. Đừng phụ thuộc vào thiên tài. Thiên tài chỉ cho chúng ta nghệ thuật, cuộc sống cho chúng ta toại nguyện.” Nhà thơ viết về cuộc đời, đúng, nhưng không viết bằng những dòng nông cạn, buồn tẻ. Thơ hay ngoài việc chứa đựng cảm xúc sâu sắc còn phải thể hiện tài năng của tác giả. Người nghệ sĩ phải có con mắt tinh tường để nhìn ra những biến chuyển của thời đại và nắm bắt những biến đổi của cuộc sống.

Không những thế, nhà thơ còn cần có kiến ​​thức rộng và sâu, từ văn hóa nghệ thuật đến triết học, tôn giáo, lịch sử, xã hội… Từ khi sinh ra đã mang dấu ấn của thời đại, bén rễ vào đất mà lớn, đơm hoa kết trái. làm đẹp cuộc sống. Mạng sống. Tài năng của nhà thơ sẽ là chỗ dựa vững chắc, tin cậy để bảo tồn giá trị của tác phẩm, làm cho nó trường tồn mãi mãi, và người nghệ sĩ sẽ “sống mãi”.

Thử tưởng tượng, nếu không có tài năng và kiến ​​thức xã hội phong phú thì làm sao nhà thơ Nguyễn Bỉnh Hiêm có thể viết được hai tập thơ? “Bách Phàm luyện thi”“Luyện kiểm tra ngôn ngữ bang Bach Fan” Ca ngợi là thành tựu lớn của thơ ca trung đại Việt Nam, đầu dòng “chạm vào thực tế”?

Hay như Quang Dũng được biết đến là một nhà thơ đa tài, “Giữ, kiểm tra, kiểm tra, vẽ”Vì vậy, mọi tác phẩm ông viết, nhất là “Thiên đường phương Tây” Nó sẽ tỏa sáng như những bức tranh vẽ của thời đại, và nó sẽ vang vọng như giai điệu ngọt ngào của bài ca cuộc đời. Chỉ bằng vài câu thơ, người đọc có thể hình dung ra bức tranh phong cảnh của vùng núi phía Bắc hiện lên một khung cảnh hoang sơ, thơ mộng:

“Sương mù Saikau treo trên những đội quân mệt mỏi
Meng Lak Hua trở lại vào ban đêm
leo lên một khúc cua dốc
lợn hút thuốc
ngàn thước, ngàn thước
Pha Luông nhà ai mưa xa”

Ngoài tâm hồn giàu cảm xúc và vốn kiến ​​thức đời sống phong phú, sâu rộng, một nghệ sĩ chân chính phải có cá tính độc đáo, sáng tạo, nổi tiếng, biết nói và có tiếng nói riêng nếu muốn “bất khả chiến bại”. Nếu nhà thơ không có dấu ấn cá nhân, không có sự đột phá trong phong cách sáng tạo thì tác phẩm của họ sẽ dần mờ nhạt trước mắt mọi người, còn nghệ sĩ thì mãi loay hoay trong vũng lầy lặp lại người và mình. Hay như Phương Lựu diễn đạt: “…đây là một vụ tự tử văn học trong một lĩnh vực mà sự phản ánh là điều cấm kỵ ngay cả đối với những sự thật quan trọng.” Vì vậy, nhà thơ sẽ không thể đối mặt với cuộc sống và hòa đồng với độc giả khi tác phẩm của họ hoàn toàn mơ hồ và lặp lại người khác. Vậy cho mình hỏi, tác giả có còn được “kinh nhiều trận” nữa không? Mất đi cá tính sáng tạo và phong cách độc đáo có thể biến nhà thơ thành một loại “ngụy quân tử” (Chế Lan Viên), rồi đến một lúc nào đó, họ không còn là chính mình:

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận về sống có tinh thần trách nhiệm

“Diễn viên đó đóng trăm vai giỏi
Chỉ có một vai trò không thể được chơi:
vai của tôi! “

(nghĩ thơ)

Người đọc khi đến với thơ, trước hết là đi tìm cái mới để tâm hồn được thanh lọc, thêm yêu đời, thêm yêu cuộc sống. Vậy thì người đọc sẽ nhàm chán và tẻ nhạt biết bao nếu nhà thơ cứ lặp đi lặp lại chính mình, hay nếu hàng trăm nhà thơ chỉ là một động tác, một động tác? Với mỗi nhà thơ, mỗi cá tính, mỗi giọng điệu, người đọc có thể yêu quý họ, “cẩn thận” hay “trân trọng” nhưng cũng có lúc họ sẽ “quở trách”, “xâu giày” lời nói, điều quan trọng là nhà thơ vẫn giữ được giá trị cốt lõi của mình, không vì bị người khác phản đối mà thay đổi nhân sinh quan.

Chính những cách tiếp nhận độc giả khác biệt ấy là ngọn lửa thử thách sự bền bỉ của người nghệ sĩ, buộc họ phải không ngừng sáng tạo, rèn giũa mình để đến gần hơn với độc giả. Thơ ca thế giới và Việt Nam mang đậm dấu ấn giọng điệu riêng của nhà thơ. Những người biểu diễn xuất sắc nhất là những người luôn nỗ lực hết mình để thể hiện tiếng nói cá nhân trong sự sáng tạo của mình. Nhà phê bình Hoài Thanh, Hoài Chân qua “Thi nhân Việt Nam” nhận được kết luận: “Chưa ai thấy một trang sách mà tâm hồn bao la như Thế Lữ, mộng mơ như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, thanh tao như Huy Cận, mộc mạc như ông.” Nguyễn Bính , quái gở như Chế Lan Viên… nồng nhiệt, khắc khoải như Xuân Di”.Dù mỗi tác phẩm ra đời, dù khen, chê trái chiều nhưng chúng ta không thể phủ nhận tài năng, cá tính riêng của mỗi nhà thơ.Họ là những nghệ sĩ thực sự, họ là “Nhà thơ vĩ đại” ĐƯỢC RỒI “Con người dù sao cũng yêu”.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *