Nhận xét về nghệ thuật miêu tả dòng sông Đà của Nguyễn Tuân trong Người lái đò sông Đà

Nhanxet-ve-nghe-thuat-mieu-ta-dong-song-da-cua-nguyen-tuan-trong-nguoi-lai-do-song-da

Nhận xét về nghệ thuật miêu tả sông lớn của Nguyễn Nguyên trong “Người lái đò của sông lớn”

Dòng sông sóng gió dữ dội là kẻ thù của những người lái đò:

Sông dữ, hai bờ sát nhau, lòng sông hẹp như cái họng giữa hai vách đá: hẹp đến mức “thấy nắng giữa trưa”, hay “ném đá nhẹ qua sông”. Ấn tượng hơn nữa, “Ngồi trong cabin với khoảng cách đó, mùa hè vẫn se lạnh, cảm giác như đang ở trong một con hẻm mùa hè, nhìn lên cửa sổ ngắm cảnh ở tầng cuối của ngôi nhà.” Tắt đèn đi.” Ở đoạn văn này, tác giả vận dụng kiến ​​thức ngược sáng của phim để cảm nhận và để lại trong lòng người đọc ấn tượng về vẻ đẹp kì vĩ mà thiên nhiên Tây Bắc mang lại.

Sóng gió ở sông Dahe rất dữ dội: một lần nữa đi qua ghềnh Helong trong khoảng cách 1.000 km, gió, nước, đá và sóng kết hợp với nhau tạo thành một cơn lốc khủng khiếp: “Xô băng, lắc lư theo sóng” , sóng đánh gió, quanh năm gió thổi, đòi nợ như thường. “

Nghệ thuật: Sử dụng động từ mạnh, liên tiếp nhiều dấu phẩy, tạo ra sự lặp đi lặp lại các hành động “đánh nhau”: đánh đá, đánh sóng, đánh gió… càng làm cho bạo lực thêm dữ dội.

Cái hung bạo nhất của sông lớn là chỗ lấy nước, như cái giếng xi măng, người ta xuống nước để xây móng cầu: “Cả những cái cửa lấy nước ấy cũng có cánh quạ quay” (Có những cánh quạ kêu dầu) . Quả thật, Sông Đà không khác gì một con thú hung dữ, đi đến đâu cũng gieo rắc hiểm họa. “Cho nên không một chiếc thuyền nào dám lại gần cửa nước ấy… Những chiếc bè bơi đến đây vô tình bị giác hút hút xuống, một chiếc thuyền lập tức bị cây chuối lật ngửa rồi biến mất và bị cuốn trôi”. lòng sông Mười phút ra giữa, xác được tìm thấy ở hạ lưu và phân xác.” Những ẩn dụ, so sánh, miêu tả của tác giả tạo cho người đọc một cảm giác rất mạnh, khiến người đọc như được tận mắt nhìn thấy, nghe thấy sự dữ dội của Sông Đà. và tim họ đập nhanh hơn.

Nhưng Sông Đà dữ dội nhất có lẽ là trong số hàng chục thác đá, những thác đá này tạo thành những khối thạch cực kỳ nguy hiểm và có nhiều cửa tử thần. Đầu tiên là âm thanh hoang dã và hãi hùng của thác nước gào thét: Sông Đà đã biến thành một con quái vật vừa độc ác vừa quỷ quyệt: còn lâu mới xuống thác, nhưng tôi đã thấy tiếng nước chảy róc rách rồi. ngày càng gần Vâng, gầm gừ thật to. Dòng thác vang lên như một tiếng rên rỉ, sau đó là một lời cầu xin, sau đó là một âm thanh thách thức, chế giễu. Cũng như tiếng gầm của ngàn trâu trong rừng, lửa trong rừng trúc, lửa đốt rừng, tiếng bò rống trong rừng lửa. “

Ở đoạn văn này, tác giả đã huy động nhiều biện pháp nghệ thuật như nhân cách hóa, liên tưởng, ẩn dụ, động từ mạnh, khắc họa một cách tài tình, xảo quyệt hình ảnh Dahe là một nhân vật hiểm độc, ghê rợn.

Sông Đà bản chất hung dữ, luôn ẩn mình phục kích từng giây phút sinh tử, đe dọa người lái đò. Những viên đá ở đây được chia thành ba con đường và năm cổng, bốn cổng tử thần và chỉ có một cổng sinh mệnh. Lòng sông trắng xóa, nổi rõ những tảng đá bày trận, bãi đá nào, đảo nào, trông “khiêu thế” và “oai phong” như một vị tướng; Lùi một bước thách thuyền lành vào”.

Kiến thức quân sự, kiến ​​thức võ thuật, kiến ​​thức thể thao, kiến ​​thức điện ảnh… của tác giả được tung ra, miêu tả sự tàn ác, xảo quyệt và nguy hiểm của trận mai phục bên thác nước. Ở giữa sông, đôi khi lộ ra một lỗ hổng để nhử thuyền vào, rồi bất ngờ quay lại đánh trả. Khi đến gần, hắn đâm vào mông người chèo thuyền, bẻ gãy quai thuyền, rồi dùng đầu gối trái đạp vào bụng, dùng mọi đòn phủ định, mài dao rồi túm eo đòi rạch bụng người lái đò. lộn ngược, nước. Nó đập thình thịch và gào thét, vang vọng cả một khúc sông hoang vu.

Nhận xét: Tính cách bạo lực của Dahe thể hiện sự hùng vĩ của thiên nhiên vùng Tây Bắc, cũng như tình yêu bao dung và rộng lượng của Ruan Yuan đối với Sông Dahe và thiên nhiên của đất nước.

Dòng sông lớn thơ mộng, trữ tình, đằm thắm khi xuống dốc:

Bên cạnh tính cách hung bạo, Dahe của Ruan Tuan rất trữ tình và thơ mộng, gợi lên nhiều cảm xúc hấp dẫn. Tác giả tha thiết gọi Dahe là cố nhân đi xa nhớ thương, gặp lại nhau mừng khôn xiết.

Và vì yêu những dòng sông lớn, tác giả không bỏ lỡ cơ hội của “sợi dây dưới chân mình uốn lượn…”. Vào thời điểm này, người viết đã tìm hiểu Songda dưới góc độ văn hóa và thẩm mỹ, đồng thời khám phá vẻ đẹp và sự đa dạng của dòng sông lớn chảy ở phía tây bắc. Trong khoảng lặng, Sông Đà quả thực rất nên thơ, như một nàng kiều diễm “Sông dài chảy như áng tóc trữ tình, rễ tóc em ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc. Tháng hai lúa trổ bông” nở hoa, và sương mù cuồn cuộn ở Miêu Sơn để đốt cháy những cánh đồng mùa xuân.

Nghệ thuật nhân hóa được mở ra hoàn toàn khiến người đọc dường như không còn nhận ra đây là dòng sông mà là một thiếu nữ Tây Bắc xinh đẹp. Còn gì trữ tình và đáng yêu hơn là màu của dòng sông lớn. Nguyễn Tuân cũng nhận thấy rằng, mỗi mùa Sông Đà mỗi màu sắc lại mang một vẻ đẹp riêng.

Chun Yuntou, Song Dacui. Màu xanh ngọc lục bảo là màu xanh trong và sáng, không có tạp chất, có thể hiểu là trong nhưng không có màu xỉn như màu xanh của trai Gan và Luohe. Qua nắng thu, “sông đỏ như mặt người”. Cách nhân hóa và tương phản này khiến người đọc không sợ màu đỏ mà rất thích thú, bởi màu nước sông lớn có một vẻ đẹp đỏ au yêu kiều trên khuôn mặt của kẻ “thương rượu”.

Khi Nguyễn Tuân dùng những hình ảnh nhẹ nhàng, trong sáng nhất để miêu tả đôi bờ của sông lớn thì dòng sông lớn càng trở nên thơ mộng, đẹp như tranh vẽ. Vào thời điểm đó, Ruan Tuan đã ca ngợi vẻ đẹp của Dahe trong các bài thơ của mình, và anh ta có vẻ ngoài tự gọi mình là “ông già”. Không gian lắng đọng trong vẻ đẹp của “bờ sông lớn, bãi sông lớn, chuồn chuồn sông lớn”. Vẻ đẹp ấy trang nghiêm như trên khúc Đường Thi kinh điển, không chỉ gửi gắm hoài niệm về thời đại của Lý Thần Lệ mà còn quằn quại trong những nỗi niềm của cuộc đời này.

“Thuyền tôi đi qua cánh đồng ngô đầu mùa lá non còn một bóng người Cỏ mọc đầy đồi núi Đàn hươu cúi đầu ăn ngọn cỏ đẫm sương Nụ, bờ sông hoang vắng như tiền sử, bờ sông hồn nhiên như cổ tích, nhà văn làm cho dòng cảm xúc tuôn trào có một cuộc đối thoại thầm lặng với thiên nhiên, đôi bờ, làm người như hòa vào khung cảnh và tận hưởng vẻ đẹp hữu tình của sông nước.

Đến đây, ngòi bút của tác giả còn đầy say mê tìm về cội nguồn, kể về lịch sử của dòng sông này và cuộc sống, con người của những con người Tây Bắc đã đón nhận món quà hào phóng của dòng sông. Cảm xúc từ hiện thực của Nguyễn Tuân còn khơi dậy những ước mơ tiên tri về tương lai, biến sức mạnh của những dòng sông ngược dòng thành nguồn thủy năng phong phú. Rõ ràng, thực tế của cuộc sống mới đã cho Nguyễn Tuấn một dự cảm chính xác và niềm tin vững chắc vào những người đang xây dựng chế độ mới, mang lại sức sống mới cho Đại Giang.

ôn tập: Ngôn ngữ đặc sắc, sử dụng đa nghĩa, đa ngữ; văn phong khoa học; nhiều biện pháp tu từ: nhân hoá, so sánh…

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Bài thơ Bếp lửa biểu hiện một triết lý thầm kín: những gì là thân thiết nhất của tuổi thơ mỗi người, đều có sức tỏa sáng, nâng đỡ con người trên hành trình dài rộng của cuộc đời

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *