Phân tích thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến qua hình ảnh các nhân vật Vũ Nương, Thúy Kiều, Kiều Nguyệt Nga

phan-tich-than-phan-dân-phu-nu-trong-sa-hoi-phong-kien-qua-hinh-anh-cac-nhan-vat-vu-nuong-chuyen-dân-con-gai-nam- xuong-nguyen-du-thuy-kieu-truyen-kieu-nguyen-du-kieu-nguyet-nga-luc-van-tien

Phân tích thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​qua hình tượng Ngô Nông, Thôi Kiều, Kiều Nguyệt Nha

Trong Nho giáo, người phụ nữ không có bất kỳ quyền hạn hay quyền hạn nào trong đời sống gia đình và xã hội. Khổng Tử từng nói khi khẳng định quan điểm về giáo dục rằng có hai loại người trong xã hội không thể dạy được: kẻ gian và đàn bà. Chính vì tư tưởng này mà có nhiều quy định hà khắc trói buộc, gò bó cuộc sống của người phụ nữ khiến cuộc đời họ vô cùng khổ cực, số phận vô cùng khốn khổ.Tiếng khóc thê lương ấy mãi mãi in sâu trong các tác phẩm văn học còn lưu truyền đến ngày nay Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ), Truyện Kiều (Nguyễn Du), Lục Vân Tiên (Nguyễn Đình Chiểu).

Thứ nhất, họ bị tước bỏ mọi quyền lợi. Họ không được xã hội công nhận và hoàn toàn phụ thuộc vào đàn ông. Thân phận đàn bà như chiếc lá úa trên cành, như bông hoa trôi trên mặt nước, như cơn gió vô danh thổi qua đời mà không ai hay biết.

Có thể thấy trong xã hội phong kiến ​​nước ta, nhiều người phụ nữ không có họ tên chính thức, điều đó cũng khẳng định sự tồn tại của họ trên cõi đời này. Khi còn nhỏ, chúng được gọi bằng những cái tên thô tục. Trong thời gian chung sống, họ thường gọi họ bằng tên chồng. Khi đứa trẻ lớn lên, nó thường được gọi bằng tên của con cả. Do tư tưởng trọng nam khinh nữ nên “nam viết hữu hơn, nữ viết thập hữu” (nam có một, mười nữ không có).

Xã hội phong kiến ​​lại đặt ra những luật lệ khắt khe để họ phải tuân theo. Trong đó, tam tòng, tứ đức là quy định nghiêm khắc nhất. Kinh Tam Tạng khá rõ ràng: “Ở nhà vâng lời cha, lấy chồng vâng lời con”. Điều này có nghĩa là khi bạn ở nhà của cha mẹ bạn, bạn phải nghe lời cha của bạn. Lấy chồng thì phải nghe lời chồng. Nếu chồng chết trẻ, bà sẽ phải ở vậy tần tảo nuôi con suốt đời. Và Tứ đức (bốn đức tính phải có) cũng rất nghiêm khắc.

Một người phụ nữ chuẩn mực trong xã hội phải kiềm chế hoặc rèn luyện bốn đức tính cơ bản: Công (làm việc nhà), dung (nghĩ tốt), ngôn (ngôn ngữ chuẩn mực), và xử thế (giữ tiết hạnh). Bốn đức tính này là đúng, nhưng trong một số trường hợp, chúng có thể trở thành hạn chế và gây ra nhiều rắc rối cho phụ nữ.

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn xây dựng ma trận đề và bản đặc tả môn Ngữ văn các khối lớp.

Để chơi tốt “Tam tòng tứ đức”, các nhân vật nữ đều biết sống có đạo đức và có trách nhiệm.

Nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương là rõ nét nhất. Khi Vũ Nương về làm vợ Trương Sinh, nàng biết cách giữ nếp gia đình. Trương Sinh tuy ghen tuông, đa nghi, lỗ mãng nhưng chưa bao giờ vì lòng dạ hẹp hòi mà gây thù chuốc oán với gia đình. Cô ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ và đức hạnh, biết tuân thủ các phép xã giao và làm tròn bổn phận của mình. Cô chấp nhận đánh mất bản thân để giữ gìn hạnh phúc gia đình. Sự nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó của Vũ Nương cũng là nỗi lòng, nỗi lòng của biết bao người phụ nữ Việt Nam xưa.

Nhân vật của Cuiqiao cũng vì lòng hiếu thảo mà phiêu bạt khắp thiên hạ, trải qua 15 năm trong những trận chiến khốc liệt. Cuiqiao sinh ra trong một gia đình gia giáo và tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc này. Tuy đã lớn để yêu nhưng cô biết nề nếp, ít ra ngoài vì sợ scandal ảnh hưởng đến gia đình.

Trong vai Kiều Nguyệt Nga, khi Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi bọn cướp, Kiều Nguyệt Nga đã giải thích về gia cảnh và bổn phận của mình khi làm con:

“Để con không dám cãi lời cha
Dù bạn có hầu bao cách xa hàng ngàn dặm cũng không thành vấn đề. “

Có thể thấy rằng, xã hội phong kiến ​​đã trao cho người phụ nữ những trách nhiệm vô cùng nặng nề và ràng buộc họ vào những phận sự nữ nhi thông thường. Những quy luật ấy không chỉ giúp họ có định hướng sống, hành vi đúng đắn mà còn là những ràng buộc chôn vùi họ trong thân phận nhỏ bé, không thể sống hết con người thật vốn có của mình.

Phụ nữ là một hạng người bị xã hội phong kiến ​​vô nhân đạo đối xử bất công, làm nhục, chà đạp dã man. Cuộc đời và số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​ở thời đại nào cũng là mối quan tâm của mọi người. Đặc biệt trong văn học thế kỷ 18, có hàng loạt tác phẩm đáng ca ngợi người phụ nữ. Họ có đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp, xứng đáng với cuộc sống gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên, hoàn cảnh ngược lại lấp đầy cuộc sống của họ với sự đau khổ và đẩy họ đến một góc không lối thoát.

Tham Khảo Thêm:  Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, hãy làm rõ ý kiến: Thơ là thơ, đồng thời là hoạ, là nhạc, là chạm khắc theo một cách riêng (Sóng Hồng)

Vì ghen tuông vô cớ mà Trương Sinh đã để cho Vũ Nương chết để chứng minh mình vô tội. Cái chết của Vũ Nương có sức thức tỉnh một người chồng ngu ngốc, bất cần, bội nghĩa như Trương Sinh.

Cái chết của nhân vật Ngô Nông cũng là tiếng nói phê phán gay gắt sự tàn ác, bất công, áp bức của xã hội phong kiến ​​đẩy con người đến ngõ cụt không lối thoát. Chi tiết hồn Vũ Nương trở về bến sông, từ biệt rồi từ từ mất đi có nghĩa là xã hội phong kiến ​​không còn chỗ đứng cho người phụ nữ tốt như nàng.

Cuộc đời và số phận của nhân vật Thúy Kiều là một bi kịch khác, đau đớn và tủi nhục hơn bi kịch này rất nhiều. Cô coi tài năng và sắc đẹp đó là của cải quý giá nhưng lại ra sức chiếm hữu và sử dụng nó một cách dã man, hết lần này đến lần khác đẩy cuộc đời Thúy Kiều vào bi kịch éo le. . Cuối câu chuyện, Cuiqiao được đoàn tụ với gia đình. Tuy nhiên, cuộc sống như vậy không còn ý nghĩa kể từ đó.

Tất cả danh dự, nhân cách và nhân phẩm của cô đã bị hủy hoại bởi xã hội đó. Cuộc sống của cô ấy chỉ đơn giản là làm theo mong muốn của những người cô ấy yêu thương.

Vào vai Kiều Nguyệt Nga, tuy không đi đến cuối con đường như Vũ Nương, Thúy Kiều nhưng bóng đen của xã hội phong kiến ​​bao trùm lên cuộc đời nàng rất rõ nét. Sức mạnh toàn diện của nó điều khiển hành động và suy nghĩ của cô ấy, và gần như tất cả các hành động đều hướng tới việc hoàn thành nhiệm vụ của cô ấy.

Dù bị đánh đập, chà đạp, ngược đãi nhưng phụ nữ vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp tuyệt vời vốn có của mình. Có lẽ, các tác giả đã góp phần thơ, câu đối ca ngợi vẻ đẹp hình thức và phẩm chất tâm hồn.

Vũ Nương được giới thiệu là một người phụ nữ dịu dàng, có tấm lòng nhân hậu. Không chỉ vậy, bà còn là người vợ thủy chung, sâu nặng, người mẹ hiền mẫu mực, người con dâu hiếu thảo. Cô ý thức làm tròn bổn phận của mình và coi đó là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của mình.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về nghị lực vươn lên của những người không chịu thua số phận

Ở tính cách Thúy Kiều, tài năng và sự chính trực, cùng với tâm hồn cao thượng, lòng hiếu thảo vô hạn, sẵn sàng hy sinh, hết lòng vì những người mình yêu thương đã khiến cô trở thành biểu tượng của vẻ đẹp và tâm hồn chân chính đối với trẻ thơ. Nguyễn Du đã rất chăm chút và trân trọng trong việc tạo hình nhân vật Thúy Kiều. Anh ấy đã tôn vinh tài năng của cô ấy theo cách mà thế giới chưa từng thấy trước đây. Tình yêu của nàng với Kim Trọng và lòng hiếu thảo với cha mẹ có thể cảm động đến tận trời xanh. Có thể nói Thôi Kiều là nhân vật đẹp nhất trong văn học từ xưa đến nay.

Nhân vật Kiều Nguyệt Nga cũng được miêu tả là một người có sắc đẹp và lòng hiếu thảo vô song. Tình cảm của cô dành cho Lục Vấn Thiên rất cao quý và trong sáng, là sự kết hợp của tình yêu, lòng biết ơn và sự tôn thờ anh hùng. Tác giả cũng đoạt giải Kiều Nguyệt Nga cho câu thơ hay nhất, nồng nàn nhất về những người phụ nữ trong xã hội được ngợi ca, tôn vinh.

Có thể trong văn học đương đại, hình ảnh người phụ nữ là hình tượng trung tâm, tập trung phản ánh. Dù bị áp bức, khinh miệt nhưng họ vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp bẩm sinh. Trong khi miêu tả thân phận người phụ nữ, tác giả thể hiện sự cảm thông, kính trọng sâu sắc đối với những con người yếu thế, đau khổ trong xã hội, phê phán, lên án xã hội phong kiến ​​đã chà đạp dã man nhân phẩm, đồng thời ca ngợi, phơi bày vẻ đẹp bẩm sinh, mặn mà của người phụ nữ. sức sống dồi dào để đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống.

Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​được các nhà văn khắc họa bằng ngòi bút nhân đạo cao cả. Mỗi tác phẩm là một bản trường ca vang dội, khẳng định giá trị của người phụ nữ, thể hiện khát vọng sống, bênh vực quyền sống, quyền làm người của họ. Mỗi nhà văn đều là những nhà nhân đạo có tấm lòng bao dung và sự nhìn thấu suốt số phận của mỗi người.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *