Bàn luận về ý kiến: Phải chăng, tiếng nói tri âm là khát vọng muôn đời của văn chương xưa nay?

ban-luan-ve-y-kien-phai-chang-tieng-noi-tri-am-la-khat-vong-muon-doi-cua-van-chuong-xua-nay

Phải chăng tiếng ba lưỡi là niềm khao khát muôn thuở của văn học cổ đại?

* gợi ý bài tập về nhà:

1. Vấn đề ba giọng điệu trong văn học.

– Tritone được hiểu là sự hòa hợp và đồng cảm. “Xưa nay nhân gian khổ không bằng tình yêu, gian nan không bằng gặp gỡ” (Truyện cổ tích Hoa – Tào Bựu).

– Ba giọng điệu trong văn học phê bình:

+ Mối quan hệ giữa người đọc và nhà văn trước hết bắt nguồn từ quy luật sáng tạo nghệ thuật. Người nghệ sĩ cầm bút để thể hiện tiếng nói nội tâm của mình. Một nhà thơ với giọng điệu mạch lạc đang đi tìm những tâm hồn đồng điệu. Các tác phẩm của các nhà văn giống như phấn thông vàng, và tôi hy vọng bạn sẽ theo phấn để tìm thấy nó. Vì vậy, người đọc là một mắt xích không thể thiếu trong quá trình sáng tạo và tiếp nhận tác phẩm. Người đọc cũng có suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc, vui buồn, những cảm xúc khó tả và họ thường có những điểm tương đồng với văn nhân, thi nhân. Khi hai cảm xúc này bổ sung cho nhau, tác phẩm sẽ tỏa sáng rực rỡ và trở thành cầu nối giữa trái tim và tâm hồn, trái tim và trái tim. Đó là lý do tại sao Lưu Quý Kỳ viết: “Nhà thơ cô đọng cảm xúc trong thơ, người đọc mở ra chợt phát hiện ra cảm xúc của chính mình”.

+ Xét về đối tượng phản ánh trong văn học: những mảnh đời bất hạnh, đau thương, những số phận trái ngược thường khơi dậy sự đồng cảm, thương xót của con người, nhất là người nghệ sĩ (quy luật của cuộc sống) Đời sống: con người nhạy cảm, coi buồn nhiều hơn vui, vui thay không sướng, mất, thiệt thay vì được, may). Tiểu Thanh, Nguyễn Du, Lor-ca vào thơ Nguyễn Du, Tố Hữu, Thanh Thảo do cùng một số phận.

Trí Âm cũng tìm cái đẹp để chiêm ngưỡng, khen ngợi. Bản thân cái đẹp có sức mạnh chinh phục nghệ sĩ rất lớn. Cái đẹp đến từ cuộc sống cá nhân của con người, và cái đẹp cũng tồn tại trong giá trị của tác phẩm nghệ thuật. Ca ngợi, ngưỡng mộ, tôn vinh nhất thiết phải đi kèm với sự đồng cảm, thương hại trong tình cảm của nhà thơ. Qua tác phẩm thơ ta thấy Nguyễn Du, Tố Hữu, Thanh Thảo luôn muốn lưu giữ mãi vẻ đẹp mà bộ ba của họ có được – dựa trên lí luận tiếp nhận văn học:

+ Một tác phẩm bắt đầu vòng đời của nó khi tác giả viết nốt trang cuối cùng của tác phẩm. Nói cách khác, quá trình hoạt động của tác phẩm không phải là một vòng tuần hoàn khép kín, mà mở ra cho cuộc sống. Đối với một tác phẩm lớn, đời sống của nó luôn chứa đựng những khả năng mới, những khả năng này sẽ được bộc lộ trong quá trình du hành xuyên thời gian và không gian. Khi đó, sức sống của tác phẩm văn học sẽ bất tử trong sợi dây ba dây thần kỳ giữa tác giả và độc giả. Chính vì vậy, M.Gorki đã viết: Người tạo ra tác phẩm là tác giả, nhưng người quyết định số phận của tác phẩm là độc giả.

+ Tác phẩm văn học chỉ sống được trong tâm sự – trái tim của người đọc, nhưng không phải người đọc nào cũng hiểu được tác phẩm, hiểu được tâm tư của tác giả. Việc tiếp nhận một tác phẩm văn học phụ thuộc vào nhiều yếu tố: tâm lý và thái độ tiếp nhận, môi trường văn hóa của người đọc, sự tiếp thu,… Khen hay chê trong văn chương là điều hiển nhiên. Vì vậy, ở thời đại nào, văn học dân tộc nào, độc giả cũng cần lên tiếng thay tác giả. Nghĩa là người đọc phải đồng cảm, đồng cảm với tình cảm, suy nghĩ của tác giả trong tác phẩm.

– Tập văn: Nguyễn Đăng Tuyển, chủ biên Tiền phong Mộng Liên Đường, từng nhận xét về “ Kiều truyện”: “Thúc Kiều khóc đan điền, “Như ý” là tiểu thuyết của Thôi Kiều, tuy tác phẩm khác nhau, nhưng lòng người như nhau. Người đời sau yêu người đời nay, người đời nay yêu người đời trước, chữ tài thực chất là sự cấu kết của vạn vật trong thiên hạ, tài tử đủ mọi lứa tuổi, chính vì ý nghĩa đặc biệt của tam ngôn trong văn học mà biết bao nhiêu nhà thơ, nhà văn sáng tác Viết về nhà văn, nhà thơ. Trong tiếng Việt viết về Pauxtopsky, Simonov vui mừng tìm thấy bộ ba của mình, Tố Hữu: Ở đây tôi thấy thơ tôi, sống trong bản dịch tuyệt vời của bạn”, Hay Thanh Thảo viết bài thơ của Lor ca trong cơn hấp hối “như nắng cháy da”. Những trường hợp Nguyễn Du, Tố Hữu trong hai bài thơ Tiến sĩ Tiểu Thanh Ký và Thưa ông Nguyễn Du chẳng qua là nguồn cảm hứng có giá trị nhân văn.

2. Những tiếng nói song ngữ trong văn học qua một số tác phẩm tiêu biểu.

Một. Giọng điệu ba giọng của Nguyễn Du trong Độc Tiểu Thanh:

– Nguyễn Du day dứt về chữ tình hơn ai hết trong văn học Việt Nam, khao khát những cuộc gặp gỡ. Nhà thơ là người dành cả cuộc đời để tìm kiếm người bạn tâm giao trong đen bạc. Các nhà thơ lớn chắc chắn sẽ chê cười dưới suối vì biết đâu Nguyễn Du cả đời” bởi có rất nhiều người như Huy Cận, Tế Hanh, Chế Lan Viên… nhất là Tố Hữu làm thơ giải bày, giải thích. oán hận Sự ra đời của bài thơ “Thưa ông Ruan Du” là cầu nối giữa đạo sĩ Zhang Chengji và linh hồn Du Ru, đồng thời nó cũng khẳng định ý nghĩa đặc biệt của Sanyin trong văn học.

– Thứ nhất, Tiểu Thanh Ký‖ là tiếng nói giao lưu của một người với một người, một nỗi lòng tìm kiếm của một tâm hồn dày vò, được thốt ra trong không gian đa chiều của tiếng khóc – tiếng khóc là biểu tượng của niềm bi thương sâu sắc giữa hai thời đại, hai dân tộc khác nhau. Có một khoảng thời gian và không gian kỳ diệu và hấp dẫn giữa hai người, nhưng chính văn học đã xóa nhòa ranh giới về địa lý và lịch sử để họ tìm thấy nhau.

– Khóc cho Tiểu Thanh, cho người Nguyễn Du, khóc cho những thiên tài nữ.

– Nguyễn Du tưởng mình cùng hội cùng thuyền với cố nhân, khóc cho Tiểu Thanh rồi lại khóc cho mình.

– Bài Độc Tiểu Thanh của Tố Như được viết cô đọng, nhưng phảng phất nét phẫn uất với nhiều sắc thái, gợi cảm giác nặng nề, tù đọng.

b.Giọng ba giọng trong bài Kính Bác Nguyễn Du của Tố Hữu:

– Nếu “Bác sĩ Trương Thành Công” là tiếng nói từ người này sang người khác, là sự đồng cảm sâu sắc giữa hai con người khác tuổi tác, chủng tộc, thì “Anh Nguyễn Du thân mến” là tiếng nói tri ân. nguồn gốc và chủng tộc. 200 năm sau Nguyễn Du, Tố Hữu đứng ở đỉnh cao của thời đại, ở đỉnh cao của dân tộc mà ngậm ngùi, tiếc thương quá khứ của cha ông. Nhiều nhà thơ khác đồng cảm với Nguyễn Du, nhưng ở Tố Hữu sự đồng cảm đó sâu sắc và rộng lớn.

– Nếu Nguyễn Du chủ yếu nghiên cứu cuộc đời Tiểu Thanh thì Tố Hữu cũng nghiên cứu toàn bộ thế giới nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Du. Tố Hữu không chỉ yêu Nguyễn Du, mà cả những nhân vật mà Nguyễn Du thích.

Tố Hữu không chỉ thấu hiểu bi kịch của Nguyễn Du mà còn đồng cảm, đồng cảm với bi kịch cuộc đời nhà thơ. Tố Hữu tham gia Triennale không chỉ với tư cách nghệ sĩ, mà còn trên tinh thần tôn trọng truyền thống và di sản của cha ông. Thực tiễn của thời đại mới cho phép tác giả đánh giá sự nghiệp sáng tạo của các thiên tài một cách toàn diện, sâu sắc và chính xác hơn. Vì vậy, vấn đề tam âm cũng là vấn đề thời đại, vấn đề lịch sử.

– Lòng biết ơn của Tố Hữu đối với Nguyễn Du không chỉ là sự cảm thông, chia sẻ mà còn là sự kính trọng, biết ơn, ngưỡng mộ và ngợi ca. (“Một tiếng vang trời… tiếng yêu thương như lời ru hằng ngày của mẹ”). Đạo hữu đánh giá cao giá trị sáng tác của Nguyễn Du, đặc biệt là lời khẳng định của nhà thơ về sự bất tử của “Nguyễn Kiều” trong lịch sử văn học dân tộc.

Không chỉ thấu hiểu, sẻ chia cuộc sống, ngợi ca thơ Nguyễn Du, Đỗ Hữu còn cố gắng cắt nghĩa nỗi đau của Nguyễn Du. Ông cho rằng cái khổ không phải do trời mà do cái xã hội xấu xa của thời đại Nguyễn Du:

– Tố Hữu vận dụng thành công thể lục bát nhẹ nhàng, đằm thắm mà uy nghiêm; luyện thể Kiều, diễn Kiều để gửi gắm niềm lạc quan, nhiệt huyết, giọng điệu ấm áp.

c. Tritones (Thanh Thảo) trong loca guitar:

– Thanh Thảo từng thẳng thắn nói rằng anh rất ngưỡng mộ Lor-ca, cuộc đời và sự sáng tạo của người nghệ sĩ tài hoa này mang lại cho anh rất nhiều cảm xúc và ấn tượng. Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” thể hiện lòng biết ơn và ngưỡng mộ sâu sắc của Tân Tạo đối với Lor-ca.

– Thanh Thảo đồng cảm với ước nguyện của Lor-ca: “Khi tôi chết hãy cho tôi. Khát vọng này thể hiện tình yêu quê hương, yêu nghệ thuật của Lor-ca.

– Thanh Thảo rất thấu hiểu và khâm phục chân dung và bản lĩnh con người Lorca. Một chiến binh yêu tự do và cái đẹp. Là một nghệ sĩ công tước lãng mạn, hào hoa, phóng khoáng, khao khát đổi mới nghệ thuật và dân chủ, nhưng Lorca lại cô đơn.

– Thanh Thảo bày tỏ sự tiếc thương trước cái chết oan uổng của Lor ca. Dưới tài viết thơ tài hoa của ông, tiếng đàn hóa thành sắc màu, đưa cái chết oan uổng của người nghệ sĩ tài hoa sống lại.

– Chia tay Luo Jia, Thanh Thảo nói với chút ngậm ngùi và suy tư: Luo Jia là một linh hồn bất tử và một nghệ sĩ chân chính. Nhân cách và tài năng nghệ thuật của anh sẽ sống mãi với thời gian. Nhà thơ cũng gửi gắm đến người đọc một thông điệp tiến bộ: vẻ đẹp của nhân cách con người, vẻ đẹp của sự sáng tạo nghệ thuật chân chính, sẽ có sức sống vĩnh hằng. Đây cũng là con đường mà Thanh Thảo đã và đang theo đuổi.

– Thể thơ tự do theo phong cách tượng trưng siêu thực, tạo hình tượng thơ lạ và tài hoa, bỏ đi phép liên từ, thể thơ không có dấu câu, không viết hoa ở đầu mỗi dòng. Những cấu trúc ngữ pháp độc đáo, nhịp điệu bất quy tắc, những từ mô phỏng âm thanh của nốt ghi ta (li-la) được đưa vào bài thơ một cách tự nhiên… tất cả những điều đó làm nên một kiệt tác.

3. Đánh giá:

– Nhà văn sáng tạo không chỉ phục vụ độc giả đương thời, mà những nhà văn tài năng còn đáp ứng nhu cầu của mọi lứa tuổi, mọi thế hệ. Nhà văn muốn khơi dậy được sự đồng cảm, đồng cảm của người đọc thì tác phẩm của họ phải nói đến những vấn đề bức thiết của thời đại, con người và những vấn đề chung; qua tác phẩm, người đọc không chỉ hiểu tác phẩm, hiểu nhà văn mà còn hiểu cả thời đại. nơi các nhà văn sống. Nói rộng hơn, người đọc có thể so sánh thời gian của nhà văn với thời gian của mình. Cũng như mọi thời đại, khát vọng về tam âm luôn là khát khao cháy bỏng và mạnh mẽ.

——Để làm được điều này, người viết cần phải có tài năng và khối óc phi thường. Người nghệ sĩ luôn cần có trái tim để sống, yêu đời, yêu người bằng cả trái tim. Người đọc nên cảm nhận đầy đủ hàm ý thẩm mỹ của tác giả trong tác phẩm, cộng hưởng với tác giả, trở thành người đồng sáng tạo với nhà thơ, nhà văn.

——Trong giới văn học nghệ thuật, tìm được một người tri kỷ không dễ. Liệu Bá Nha có lấy được Chung Tử Kỳ? Nhà thơ Đào Phúc cũng có cảm nhận: “Bác Nianka tự khổ—— kiến ​​có ba tông” (Đời tôi chỉ nói cay đắng chứ không thấy ba tông). Vì vậy, sự đồng điệu ba giọng điệu giữa người đọc và tác giả là điều mà nền văn học của mỗi quốc gia, mỗi thời đại đều theo đuổi. Không phải như nhà văn Pei Xian đã nói: Nước nào cũng vậy, sự cộng hưởng giữa người đọc và người viết là quan trọng nhất.

Tham Khảo Thêm:  Đọc hiểu chủ đề: Giá trị riêng, nhận rõ bản thân

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *