Cảm nhận hình ảnh người bà tảo tần qua bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt và Đò lèn của Nguyễn Duy

cam-nhan-hinh-anh-dân-ba-tao-tan-qua-bai-tho-bep-lua-cua-bang-viet-va-do-len-cua-nguyen-duy

Cảm nhận hình ảnh người bà qua bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt và bài thơ Đò Lèn của Nguyễn Duy

Hình ảnh người mẹ tảo tần, yêu thương con cháu, đầy đức hi sinh thường trở đi trở lại trong kí ức của nhà thơ và trở thành nguồn cảm xúc để thể hiện những vần thơ chân thành, cảm động. Vui lòng cho tôi biết cảm nhận của bạn về nội dung này bằng đoạn trích dưới đây:

“Năm giặc đốt làng, đốt, đốt, đốt
trả lại lỗi hàng xóm bốn phía
Giúp cô dựng lại ngôi nhà tranh
Vẫn tự tin, bà cương quyết nói với cháu:
“Bố đang ở vùng chiến sự, bố có việc phải làm,
Bạn viết, đừng nói với họ điều này,
Hãy nói rằng nó yên tĩnh ở nhà! “

(………………)

Bây giờ tôi đã đi rồi. Với khói của một trăm con tàu,
Cháy trăm nhà, vui trăm phương,
Nhưng vẫn không quên nhắc:
– Sáng mai anh có mở bếp không? …”

(Bếp – Bằng Việt Nam)

“Mỹ thả bom, nhà ngoại bay mất
Bay Temple, bay qua tất cả các ngôi đền
Thánh Phật mời ở đâu?
Bà em bán trứng ở ga Lèn

Em đi bộ đội, lâu rồi em chưa về quê
Dòng sông xưa vẫn nghiêng nghiêng
Đến khi biết yêu thì đã muộn
Bạn chỉ là một cây nấm! “

(Đò Đất – Nguyễn Duy)


Nhiệm vụ:

Cả Bằng Việt và Nguyễn Duy đều sinh ra và lớn lên trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, trải qua tuổi thơ nhiều gian khổ, vất vả nhưng đều được bao bọc trong ánh sáng ấm áp của tình mẫu tử. .

“Bếp lửa” được viết khi nhà thơ đang học tập ở nước ngoài và trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong khi đó, Doron sinh ra vào thời điểm đất nước đang hòa bình, nhà thơ đã có lúc nhớ nhung người bà của mình.

Tham Khảo Thêm:  Qua đoạn trích "Trong lòng mẹ" và "Lão Hạc", hãy làm sáng tỏ ý kiến: “Trên trang sách cuộc sống tuyệt vời biết bao nhưng cũng bi thảm biết bao. Cái đẹp còn trộn lẫn nỗi niềm sầu muộn. Cái nên thơ còn lóng lánh giọt nước mắt ở đời”.

Cả hai nhà thơ đều chọn thể thơ tự do tám chữ, tái hiện lại bằng những dòng thơ trầm lắng, tha thiết những kí ức của người cháu về tuổi thơ éo le nhưng không kém phần thiết tha của mình.

1. Một câu trong bài hát Bếp Lửa (“Bằng Việt”):

Từ bếp lửa nơi đất khách quê người, Bằng Việt nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ được sống bên bà ngoại và bếp lửa. Kỷ niệm tuổi thơ lên ​​bốn, mùi “đói rét” vừa lắng xuống, đã thấy rõ hình bóng người bà đùm bọc đứa cháu ngoại.

Đất nước, làng mạc tang tóc trong khói lửa chiến tranh, ông bà phải tản cư, nhà cửa tan hoang khi trở về. Những người hàng xóm đã giúp dựng lại ngôi nhà tranh. Điều đó rất khó khăn, nhưng khi tôi viết thư cho bố tôi, mẹ đã nói đi nói lại với tôi rằng đừng làm bố mẹ lo lắng. Từ “vững vàng” và từ “vững vàng” gợi lên sức mạnh của chị trước sự ác liệt, gian khổ.

Ký ức tuổi thơ nhạt nhòa, cô gửi lời cảm ơn chân thành đến du học. Bếp lửa đơn sơ và dáng người bà giản dị vẫn là nỗi nhớ khôn nguôi. Cuối bài thơ, câu hỏi tu từ “Mai em có mở bếp không?” diễn tả nỗi nhớ nhung da diết, khắc khoải trong lòng em.

2. Bài thơ của Đò Lèn (Nguyễn Duy):

Bà vẫn nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó nhưng tấm lòng thương con bao la, dịu dàng. Tuổi thơ nghịch ngợm nào biết được những vất vả trong cuộc đời mẹ. Liệt kê các phép tu từ của “Dongquan”, “Batai”, “Quảnguo”, “Dongqiao” và những nơi khác, đồng thời liệt kê những việc làm của cô ấy “cuốc cua”, “xẻng tôm”, “hái chè”… Nó cho thấy sự vất vả của cô ấy. Cô để lại dấu vết của mình trong nước, tìm thức ăn cho cả hai. Chữ “mười năm” với hai âm tiết khiến cho lời thơ có vẻ nặng nề, vội vã. Từ láy vừa gợi hình dáng chậm rãi của người phụ nữ đi ngược xuôi với gánh hàng nặng trĩu trên vai.

Được thuật lại ngắn gọn, súc tích ở những dòng sau, bài thơ ghi lại hình ảnh người bà cần cù, mạnh mẽ, bền bỉ sống cuộc đời gian khổ giữa bom đạn giặc Mỹ. Nhà cô không còn, nhà thánh, nhà phật cũng không còn, chỉ còn bom đạn trên mái nhà. Cô ở lại và kiếm sống tại Len Station, tất nhiên là có một đứa trẻ mồ côi ở bên cạnh.

Ruan Wei cũng dành cho bà ngoại tình cảm chân thành, nhưng ngoài sự biết ơn còn có nỗi buồn và sự tiếc nuối. Giờ đã là người cháu đã trở thành chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc, ông vẫn không quên nhớ lại những năm tháng được bà ngoại chiều mát. Khi tác giả trở về, cảnh cũ vẫn thế, nhưng em đã đi xa. Khi bạn trưởng thành và biết tất cả các giá trị, thì đã quá muộn. Bài thơ này vừa là lời tri ân vừa là niềm tiếc thương của tác giả. Hình ảnh ẩn dụ kết hợp với phép láy ở cuối bài thơ khiến người đọc bùi ngùi, nghẹn ngào “bà chỉ là cái cổ, bởi ai cũng có một người bà trung hậu, tảo tần”.

3. So sánh 2 phần:

Các tính năng chung: Cả hai nhà thơ đều trải qua những gian khổ của chiến tranh, và cả hai đều có những người bà giàu có đã hy sinh mạng sống của mình, nên bài thơ này là một lời thú nhận tình cảm. Cả hai bà đều phải vất vả mưu sinh và cùng đất nước trải qua những năm tháng khó khăn. Và họ – những người phụ nữ Việt Nam đáng ngưỡng mộ đã nuôi nấng tôi nên người. Trong không khí hỗn loạn của chiến tranh, bà là chỗ dựa duy nhất của tôi, bà luôn có đức tính yêu thương con cháu và đức hy sinh quên mình. Chính tình yêu của cô ấy đã thắp sáng niềm tin cho tôi. Qua hồi ký của người bà – nhà thơ Bằng Việt, Nguyễn Duy hình ảnh người bà với vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, hy sinh vì con cháu. Đứa cháu hiếu thảo đã dành cho bà nội tình yêu tuyệt vời và lòng biết ơn sâu sắc.

Sự khác biệt: Người bà trong bài thơ “Cái bếp lửa” luôn gắn liền với những gian bếp nghèo và những đứa cháu mồ côi, còn người bà trong “Đoạn Luân” dường như lạc lõng, cô đơn, lưu lại dấu chân khắp nơi tìm kiếm miếng ăn cho mình và những đứa cháu. Có lẽ vì thế mà tình cảm của tôi dành cho Đò Lèn cũng là sự tự giác và thú nhận, vì đã có một tuổi thơ vô tư trước thử thách của cô. Về phong cách, mỗi nhà thơ đều để lại dấu ấn của mình qua khổ thơ. Tiếng thì thầm khe khẽ bên lò sưởi tha thiết đưa người đọc vào thế giới thần tiên của chính tác giả, nơi có bà và cháu. Ở Đò Lèn, chất dân gian trong lời thơ toát lên từ những hình tượng văn hóa “Đền Trần”, “Đền Sông” và văn chương hát nói “Thánh Cô”, chính là hồn thơ giản dị của tác giả Nguyễn.Duy.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *