Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương khi chảy vào thành phố Huế trong Ai đã đặt tên cho dòng sông?

quả cam

Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương khi chảy vào thành phố Huế

Cách nhìn của tác giả về sông Hương xuyên suốt toàn bộ hành trình của sông Hương. Sau khi bắt đầu ngược dòng, sông Hương tiếp tục cuộc hành trình gian nan đến Huế. Nó cũng để lại dấu ấn trước khi chảy vào lòng thành phố thân yêu này.

Xiangjiang, cô gái xinh đẹp của Zhouhetian, đầy hoa dại.

Sông Hương Hạ Lưu Khác Thượng Lưu Sông Hương.Vẻ đẹp của sông Hương trước khi vào thành phố Huế là vẻ đẹp mềm mại của người con gái khoe những đường cong uyển chuyển. Mượn nghệ thuật so sánh, nhà văn so sánh sông Hương với “người con gái đẹp đang ngủ trong mộng bị người tình mong đánh thức”. So sánh như vậy, dòng sông uốn khúc quanh co, uốn lượn như đường cong cơ thể của người thiếu nữ đang tuổi xuân thì: “Sông Hương không ngừng chuyển hướng, len lỏi giữa những khúc cua gấp, uốn mình theo những đường cong dịu dàng”.

Xét về khía cạnh địa lý, hành trình của “người đẹp” này đến với “người tình trong mộng” khá gian nan, trên đường đi ngang qua Han Chen, Yu Chen, Ruan Bi và Liang Quan. Nhưng trong quá trình đó, dòng sông dường như được dịp phô bày hết vẻ đẹp của mình – vẻ đẹp gợi cảm của người thiếu nữ bước ra từ “Châu Hoa đầy hoa dại”: “Đi qua cung điện Seoul, tình cờ gặp Yuchen , nó Quay hướng Tây Bắc, vòng qua đáy bãi Nguyệt Biều và Lương Quán, rồi bất ngờ vẽ một vòng cung rất tròn về hướng Đông Bắc, ôm lấy chân Thiên Mụ và xuôi về Huế. trong tiếng vọng, nó đi qua thung lũng sâu dưới chân núi Ngọc Tuyền, biến màu nước thành màu xanh sẫm, và từ đó nó trôi đi như một tòa lâu đài giữa hai ngọn núi cao chót vót.”

Có thể thấy, với lối viết linh hoạt, ngôn ngữ đa dạng và giàu hình ảnh, Hoàng Phủ Ngọc Đường đã miêu tả một cách sinh động và hấp dẫn những khúc ngoặt của dòng sông. Mỗi bước chân của sông Hương đều gắn với một địa danh khác nhau ở Huế, đó là cách thể hiện riêng của nhà văn. Chính vì thế, chuyến xuôi ngược dòng sông không hề đơn điệu mà ngược lại, nó thay đổi theo từng thời điểm, khiến người đọc đi từ bất ngờ thú vị này đến bất ngờ thú vị khác. Có những câu giàu cảm giác như nét bút của người nghệ sĩ vẽ dòng sông Hương trên bức tranh thiên nhiên xứ Huế (“Qua bên dưới bãi Nguyệt Biều, Lương Quán…vẽ một vòng cung…quay về hướng đông bắc” ). Lại có một câu văn, gợi lại những nét mơ hồ nhiều cảm xúc: “Tương Giang vẫn đi trong tiếng vọng Trường Sơn”.

Các biện pháp nhân hóa, tương phản kết hợp với cảm xúc và hệ thống ngôn ngữ tạo hình cũng góp phần tạo nên nét thơ cho dòng sông. Nó làm cho cảm xúc về cô gái xinh đẹp của Giang Thủy trong trẻo và gợi cảm hơn: Sông Hương “ôm chân núi Thiên Mục” trước khi “rơi về Huế”; Sông Hương như một người biết làm mới mình, tự cho mình gặp được người tình mình thích. trở nên đẹp hơn trước: “Vượt qua vực thẳm dưới chân núi Ngọc Tuyền, làm nước biếc xanh”; sông Hương như tấm “tấm lụa” mềm mại trên thân người thiếu nữ…

Tóm lại, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã “khắc họa” tư thế đẹp đẽ và duyên dáng của sông Hương bên ngoài thành phố Huế bằng những tư liệu thành văn. Nhà văn không chỉ tái hiện chân thực dòng chảy địa lý tự nhiên của dòng sông mà quan trọng hơn, biến nó thành “hành trình tìm tình” của một cô gái xinh đẹp, duyên dáng và say đắm. Đây cũng là cảm nhận riêng, rất riêng của người viết về dòng sông Hương trước khi nó chảy vào lòng thành phố thân yêu.

Khi chảy vào Huế, sông Hương – một vẻ đẹp “đầy suy tư”, “như triết lý, như thơ cổ”.

Dạo trong thiên nhiên, dòng sông Hương cũng ngày đêm thay đổi bên cạnh những lăng tẩm, lâu đài của các vị vua triều Nguyễn. Dòng sông êm đềm ở ngoại ô Huế, đến đây, như rúc vào bên “ông hoàng ngủ ngàn năm cất giữ trong lòng rừng thông quạnh hiu”. Chảy bên cạnh những di sản văn hóa ấy, dòng sông như trở nên trang nghiêm hơn, như khoác lên mình chiếc áo “thầm lặng” mang theo “triết lý cổ kim” của người xưa. Dòng sông dài của lịch sử, chảy theo năm tháng, vang vọng hôm nay.

Trong suốt hành trình mềm mại và mượt mà của dòng sông, nhà văn đã “tập trung” máy ảnh vào không gian hai bên bờ sông. Hình ảnh thu được là không gian văn hóa Huế thể hiện qua khung cảnh thiên nhiên và các lăng tẩm, đền đài của các vua Nguyễn: “Sông Hương chảy giữa hai ngọn đồi sừng sững như lâu đài…những ngọn đồi phản chiếu muôn màu Bầu trời phía tây nam kinh thành: Sáng xanh, trưa vàng, chiều tím.

Bởi vậy, sông Hương dạo trong khung cảnh thiên nhiên xứ Huế tự nó là một tấm gương soi, phản chiếu cảnh đẹp hai bên bờ sông. Không có sông Hương, núi non bao quanh Huế vẫn có vẻ đẹp của nó, nhưng vẻ đẹp ấy sẽ mất đi vẻ rực rỡ, màu sắc, không còn những “điểm cao bất ngờ” hiện ra như một điểm nhìn văn hóa, thưởng ngoạn. Sông Hương là “tâm cảnh”, là linh hồn của cảnh vật.

Dòng sông Hương dịu dàng dạo bước giữa lòng Huế.

Cuối cùng thì sông Hương cũng đã đến được nơi nó phải đến, và cũng đã gặp được “thành phố của tương lai” mà nó mong chờ: Thành phố Huế. Có lẽ vì thế mà dòng sông “vui tươi” hơn. Sông Hương dường như đã tìm đúng đường, cập bến thành phố yêu dấu trong “Con thuyền màu xanh ở ngoại ô Kim Long”, rồi “đối mặt với thành phố trên cồn cát Jiawen”. Lúc này, dòng sông như một cô gái xinh đẹp e thẹn, dịu dàng nghiêng mình chào Huế: “…Sông Hương cúi mình Hằng Du một cung thật dịu dàng”, “như một tiếng vọng của một mối tình không lời”. Tình yêu”. Cũng như sông Xen ở Pa-ri, sông Đa-nuýp ở Bu-đa-pét, “sông Hương nằm trong lòng thành phố thân yêu. “

Sông Hương – “Tình Ca Huế Chậm”.

Hoàng Phủ Ngọc Tường chọn âm nhạc để miêu tả dòng sông giữa lòng thành phố. Nhìn từ góc độ này, “Dòng sông hương” là một “vũ khúc chậm đầy cảm xúc dành riêng cho xứ Huế”. Trong tiếng Anh, “slow” có nghĩa là chậm rãi, và sông Hương giống như một giai điệu trữ tình chậm rãi chỉ dành riêng cho Huế. Có thể thấy tác giả đã thấy được một nét đặc trưng của Tương Giang, đó là sự tinh tế. So với các con sông khác ở Việt Nam và trên thế giới, dòng chảy của sông Hương không nhanh. Sau đây là lời giải thích của tác giả về các đặc điểm địa lý: “Những nhánh sông đó, cộng với hai hòn đảo nhỏ trên sông, đã làm chậm dòng nước đi rất nhiều, khiến sông Hương chảy qua thành phố rất chậm, rất chậm, gần như một mặt hồ phẳng lặng. “

Để làm nổi bật đặc điểm này, tác giả đã liên hệ, so sánh sông Hương với sông Neva, một dòng sông băng chảy trước cung điện Petekbua cũ và đổ ra lưu vực biển Baltic. Tốc độ của dòng sông quá nhanh khiến “những con mòng biển không kịp nói một lời nào với những người bạn của chúng đang đứng nhìn một cách ngu ngốc”.

Tuy nhiên, tất cả những lý giải và so sánh trên đây chưa nói hết ý nghĩa của mệnh đề có tính khái quát của tác giả về dòng sông Hương chảy giữa lòng thành phố: “một vũ điệu chậm của cảm xúc dành riêng cho Huế”. Mượn lời của nhà triết học Hy Lạp Heraclitus, Huang Fuyutang lại đưa ra một cách lý giải khác rất thú vị và độc đáo về tốc độ của dòng sông thân yêu của mình bằng một câu thật “khóc cả đời vì sông chảy xiết”. Đó là cách cắt nghĩa của từ “trái tim”: sông Hương chảy chầm chậm nhịp nhàng, bởi nó yêu thành phố của nó biết bao, và nó muốn nhìn ngắm thành phố thân yêu này nhiều hơn trước khi ra đi. Đó là tình cảm của Tương Giang dành cho sắc, hay tình yêu của nhà văn dành cho Tương Hà và sắc đẹp như mơ? Có lẽ là cả hai!

Tống Tương – “tài nữ đánh đàn đêm khuya”.

Viết về dòng sông Hương trong lòng thành phố, Hoàng Phủ Ngọc Tường không quên những nét đẹp văn hóa tiêu biểu gắn liền với dòng sông thơ mộng này. Đó là đêm trình diễn ca Huế trên sông Hương. Từ góc độ âm nhạc này, tác giả gọi Xiangshuihe là “tài nữ chơi đàn tỳ bà trong đêm”. Ai có dịp đến Huế thưởng thức ca nhạc Huế và xem các nghệ nhân chơi nhạc bên sông về khuya mới thấy hết vẻ đẹp của âm nhạc và những sắc màu văn hóa đặc trưng nơi đây. Toàn bộ sân khấu âm nhạc, theo tác giả, chỉ khi “sinh trên mặt nước” của Hương Giang “ở trong một cabin nào đó, trong tiếng mái chèo nửa vời nửa nước” thì toàn bộ sân khấu âm nhạc này mới thực sự là chính nó. muộn. Cách người Huế chơi nhạc có cái thú vị, độc đáo ở đây nhưng cũng có những quy luật của nghệ thuật trình diễn trong không gian sông nước.

Hoàng Phủ Ngọc Tường khẳng định lại mối quan hệ không thể tách rời giữa sông Hương và ca nhạc Huế. Đây là nét văn hóa của xứ Huế, đặc biệt là vẻ đẹp của sông Hương mà hiếm có dòng sông nào ở Trung Quốc hay thậm chí trên thế giới có được.

Sông Hương – Người tình dịu dàng thủy chung.

Ra khỏi thành phố, sông Hương dốc về phía bắc. Tuy nhiên, do đặc điểm địa lý của nước ta (hầu hết các con sông đều chảy theo hướng đông ra biển) nên dòng chảy của các dòng sông đã phải thay đổi. Nó sẽ phải đổi hướng đi về phía đông, để rồi nó sẽ đi qua một góc phố Huế, phố cổ Bao Rồng. Đây là đặc điểm địa lý tự nhiên của dòng sông. Nhưng trong mắt người nghệ sĩ tài hoa, bước ngoặt ấy lại là biểu hiện của sự “tra khảo”, thậm chí là chút “thận trọng” của người tình phong lưu.

Người viết đang tưởng tượng, tưởng tượng ra dòng sông Hương như cô Jo quay lại tìm Kim và đang thề thốt trước khi ra đi. Thật là một khám phá, một sự liên tưởng thú vị, độc đáo, của tác giả văn chương với sông Huế. Tương Giang vốn đã đẹp, trong cảm nhận của người đọc lại càng đẹp và trọn vẹn hơn. Một vẻ đẹp hài hòa giữa ngoại hình với tâm hồn và sự thiêng liêng sâu bên trong.

Qua cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào kinh thành Huế, có thể thấy Hoàng Phủ Ngọc Tăng đã tiếp cận và miêu tả dòng sông từ nhiều thời điểm và không gian khác nhau. Ở mọi góc độ, mọi góc nhìn, tác giả đều thể hiện những cảm nhận mới mẻ, sâu sắc về dòng sông đã trở thành biểu tượng của xứ Huế này. Từ những ánh mắt đó và giọng điệu của đoạn văn, ta thấy được thái độ yêu mến, hoài niệm, tự hào, trân trọng, đùm bọc của tác giả đối với những nhân vật, với vẻ đẹp thiên nhiên và đậm màu sắc văn hóa của vùng sông nước quê hương.

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn ôn tập luyện thi: Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *