Cảm nhận vẻ đẹp hình ảnh dòng sông trong Người lái đò sông Đà (Nguyễn Tuân) và Ai đã đặt tên cho dòng sông (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

hình ảnh

Hình ảnh dòng sông trong Người lái đò sông Đà (Nguyễn Tuân) và Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông Này (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Khi viết về dòng sông, không ai có thể xa cách và độc đáo bằng Nguyễn Tuân, dòng sông hung bạo và trữ tình, nham hiểm và bao dung. Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng góp hình ảnh sông Hương vào chủ đề này, dịu dàng và man dại, dịu dàng và nồng nàn, không kém phần đặc sắc. Trong dòng chảy bất tận, người đọc thấy rằng sông Hương và sông Lớn có một điểm gặp gỡ thú vị.

“Độc nhất” Những nét riêng biệt ấy được thể hiện qua cách nhìn và nghệ thuật miêu tả của tác giả.hai chữ ký “Người lái đò trên sông”“Ai đã đặt tên cho dòng sông này?Một hình ảnh dòng sông với những đặc điểm độc đáo và thú vị đã được xây dựng.

trong đoạn trích “Người lái đò trên sông”, Nguyễn Tuân làm nổi bật sự hung dữ, hung dữ của Đa Heo, hình dung Đa He như một kẻ thù hiểm độc, hung dữ. Thứ nhất, sự dữ dội đó hiện rõ trong dáng vẻ khác thường của dòng sông.đây là cảnh “Bức tường đá sông” Nhưng “Buổi trưa chỉ có nắng trên sông”, Vách đá siết chặt lòng sông như “hầu họng” ĐƯỢC RỒI “Có một nơi mà hươu và hổ có thể nhảy từ bờ bên này sang bờ bên kia.” Khung cảnh ngoạn mục ở cả hai bên dòng sông lớn!Sau đây là hình ảnh sóng nước trên mặt ghềnh Hạ Long“Cây số dài, nước băng, đá, sóng, sóng gió quanh năm”.

trong tùy chỉnh “Sông Đà”Nguyễn Tuân có biệt tài miêu tả gió, ở đây ông đã dùng từ ngữ rất độc đáo để miêu tả gió “gù lưng”.Không hiểu sao tác giả không dùng từ này “kêu van” nhưng nó phải là “gù lưng”?Đọc câu này, chúng ta có thể cảm nhận được “gù lưng” cô ấy chỉ có sắc thái “kêu van” Vừa gợi lên một thời gian dài đau thương vừa vương vấn, lưu luyến đầy mê hoặc với hình ảnh sông lớn cuồng nộ.

Và điều đặc biệt mà người đọc không thể bỏ qua đó là sức hút dữ dội của dòng sông lớn: “Dưới sông đột ngột hút nước, giống như cái giếng bê tông được thả xuống sông để chuẩn bị làm móng cầu”..Xen kẽ trong đó là những ấn tượng thảm khốc: “Bề mặt hút nước bên dưới cuộn xoáy… vô số bè bè tranh giành nhau, những chiếc giếng đó bị kéo xuống… những chiếc thuyền mang cây chuối đổ xuống rồi biến mất”..

Tác giả đặt mình vào vị trí của nhà quay phim để người đọc thấy được trọn vẹn cảm giác của những cú hút mãnh liệt đó, giúp người đọc có thêm một góc nhìn. Sông lớn sở dĩ hung bạo, là bởi vì nó thác nước dữ dội, xa xa nghe thấy tiếng nước, nhìn kỹ tiếng nước khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Một giọng nói đặc biệt đến từ xa: “Tiếng thác nghe như than thở, rồi lại như van xin, như khiêu khích”..khi đến gần “Hàng ngàn trâu rống rừng, rừng trúc bốc cháy”.

Âm thanh được tái tạo mãnh liệt đến mức thể hiện rõ ràng “Ngỗng” Ở phong cách nghệ thuật của nhà văn, ở thiên hướng khám phá cảm xúc mạnh mẽ. Khi dòng sông lớn được miêu tả sống động thì vẻ đẹp man rợ lại càng đặc sắc. Dahe Stone vốn là do thiên nhiên tạo ra, nhưng con mắt của nghệ nhân Ruan Tuan cũng biết cách thể hiện cuộc chiến giữa đá và nước. Dòng sông vốn dĩ vô hồn bỗng biến thành một con thủy quái khổng lồ với hàng nghìn quân. Qua cách miêu tả của tác giả, nổi bật lên tài năng và trí tuệ của Người lái đò. Mỗi lần vượt thác, chàng phải chiến đấu quyết liệt với thần sông và thần đá.

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn ôn tập luyện thi văn bản: Người lái đò sông Đà (Nguyễn Tuân)

Khác với Nguyễn Tuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường chọn cho mình một lối chơi “sự độc quyền”Vì vậy, “Dòng sông hương” đề cao đặc điểm trữ tình, chất thơ, gợi cảm, mềm mại và luôn thể hiện hình ảnh người con gái xinh đẹp, mong manh trong tình yêu.

“Ở thượng nguồn sông Hương, như cô gái giang hồ tự do, phóng khoáng… Rừng xưa uốn nắn tâm hồn dũng cảm, phóng khoáng của nàng”Dòng sông Hương được tác giả miêu tả chảy ngược dòng, tràn đầy sức sống, hoang dại nhưng cũng dịu dàng, say đắm. Ngọn gió tâm hồn mà dòng sông thổi qua là dồi dào, nhạy cảm, tự do liên tưởng, phong phú.Hết Lâm Tương Giang “Dòng sông như lấn át đi bản năng của người con gái, mang vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của một vùng văn hóa nước nhà”.

Dòng sông Hương đã trở thành niềm tự hào của Huế nên khi nhắc đến đây, người ta thường hình dung ra một bộ mặt thành phố đượm màu trữ tình như Hoàng Phù Dư Đường, và tìm về cội nguồn để khám phá bản chất thật của cô gái Di gan, mạnh mẽ bản lĩnh, dũng cảm, Kiên cường bất khuất… Đây là một khám phá thú vị về dòng sông quen thuộc. Khi miêu tả sông Hương, tác giả không tách biệt nó mà có mối quan hệ mật thiết với thành phố Huế. Dòng sông mang tâm hồn và cảm xúc, giống như những đôi tình nhân dấn thân vào hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực.

Xuôi dòng tìm về thành phố, sông Hương đã vượt qua những ràng buộc khắc nghiệt và chứng tỏ tình yêu của mình với Huế. Với sự chuyển đổi mềm mại, nó yên tĩnh và thanh lịch. “Nó kéo một đường thẳng thật yên tâm” “Nó khẽ cúi đầu trước Cồn Hến như một tiếng yêu thương thầm lặng”.

Đã bao đêm sông Hương say đắm thành phố thân yêu, đến lúc phải ra đi không muốn chia xa mà lòng vẫn lưu luyến, lưu luyến. Dòng sông Hương gặp thành phố Huế ở một góc của Thành cổ Bao Rồng như thể thề trung thành với mảnh đất cố đô. Lời thề ấy vang vọng khắp thung lũng sông Hương và trở thành ca dao, thành tiếng nói của người Chu xưa và những người luôn trung thành với quê hương đất nước. Cùng xem người nghệ sĩ tài năng và tâm huyết mà có lẽ chỉ Hoàng Phủ Ngọc Tường mới có!

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên và lòng người qua bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Có thể thấy, cả hai nhà văn đều ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên qua hình tượng dòng sông nổi tiếng, là nguồn cảm hứng sáng tạo cho nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng. Đó là lý do tại sao hai tác phẩm có rất nhiều điểm tương đồng.

Trước hết, cả Đại Hà và sông Hương đều được tác giả miêu tả như những nhân vật trữ tình có tâm hồn, cá tính và cá tính riêng biệt. Sông lớn nổi tiếng với nhiều thác, ghềnh và dòng nước chảy xiết, nhưng trong ngòi bút tài hoa của Ruan Tuanxiu, sông lớn đã trở thành kẻ thù số một của nhân loại. Heshi biết cách chiến đấu với người chèo thuyền, và biết cách lập chiến lược, lập chiến lược và lật thuyền. Đôi khi Taiga được coi là một thiếu nữ với mái tóc bồng bềnh.

Trong khi đó, sông Hương được Hoàng Phủ Ngọc Tường miêu tả là người con gái Huế, người mẹ phù sa và người tình. Dòng sông Hương và dòng chảy của nó như tâm trạng câm lặng trong tình yêu của người con gái. Chính vì vậy mà trên mỗi trang viết, người đọc dù miêu tả thiên nhiên nhưng vẫn cảm nhận được sâu sắc tâm hồn con người.

Hơn thế nữa, cả hai dòng sông được nhìn nhận, đánh giá như hai mặt đối lập dữ dội và trữ tình, nhìn chúng như một bản thể thống nhất. Ngoài vẻ đẹp hùng vĩ và khốc liệt trước đây, Dahe còn có một hương vị thơ mộng và đẹp như tranh vẽ mới.

nhìn từ trên cao “Sông nước chảy như sông, chân tóc giấu mây trời Tây Bắc, tháng hai hoa nở, sương giăng, mèo đốt ruộng xuân”.Mảnh đất uốn lượn nơi đầu nguồn Tây Bắc gợi cho ta bóng dáng thiếu nữ tóc dài thướt tha. Màu sắc của dòng sông thay đổi theo mùa: “Mùa xuân nước xanh, mùa thu sông Đại Lục đỏ như vết rượu trên mặt người”..

Nhà văn cảm nhận Dahe bằng lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Cảnh đẹp bờ sông yên ả, bình dị.Với vẻ đẹp nên thơ và đẹp như tranh vẽ ấy, Nguyễn Tuân đã khéo léo đặt cho con sông này một cái tên đầy ý nghĩa “Người tình không tên”.

Cũng như sông Lớn, sông Hương cũng ngược dòng và hết sức hung bạo trước khi hiện ra một vẻ đẹp thơ mộng trữ tình. Bắt nguồn từ Trường Sơn hùng vĩ, lại có rừng già, vực sâu, ghềnh thác, cây cối rậm rạp… nên cũng như nhiều con sông khác chảy qua Đại Tiền, dòng nước của sông Hương rất mạnh.tác giả nghĩ “Nếu chỉ nhìn bề ngoài của lâu đài, sẽ không hiểu được bản chất của sông Hương, chiều sâu tâm hồn của nó, bởi dòng sông ẩn mình, khép mình trước cửa rừng…”Ở đầu nguồn, dòng sông từng là khúc ca của rừng già trước khi về với châu thổ êm đềm. Như vậy ta có thể thấy sông Đại Hà và sông Hương tuy độc nhất nhưng vẫn có điểm gặp nhau.

Tham Khảo Thêm:  Vẻ đẹp của ngôn ngữ thi ca

Một đặc điểm không thể không kể đến đó là bút pháp tả tài và học thức của hai nhà văn khi viết về Hai dòng sông. Cả hai đều được mô tả dưới góc độ văn hóa và thẩm mỹ. Dahe hội tụ hai vẻ đẹp tiêu biểu, khung cảnh thiên nhiên đặc trưng của vùng Tây Bắc Trung Quốc, hùng vĩ, hung dữ, trữ tình và thơ mộng.

Còn sông Hương, nó còn là dòng sông của âm nhạc, dòng sông của thi ca và lịch sử gắn liền với những nét văn hóa và nét đẹp đặc trưng của người dân xứ Huế. Người đọc còn có thể cảm nhận, đánh giá cao cái đẹp ở nhiều lĩnh vực qua ngòi bút uyên bác và mực tàu của tác giả. Mọi khía cạnh được mô tả đều thể hiện một kiến ​​thức phong phú và sâu sắc. Tất cả tạo cho mỗi tác phẩm một nét thẩm mỹ độc đáo và ấn tượng.

Vậy tại sao hai hình ảnh dòng sông này lại có những nét tương đồng và độc đáo như vậy? Phải chăng vì lòng yêu mến và tự hào về vẻ đẹp của đất nước mà hai nhà văn thấy ở hai dòng sông này có nhiều điểm chung? Cùng với cá tính sáng tạo của hai nhà văn, hai tác phẩm tuy cùng đề tài nhưng lại có nét riêng, không lẫn vào đâu được.Những nghệ sĩ lãng mạn yêu công việc và thích cảm giác mạnh; những triết gia tao nhã dường như kiệt sức “Bầu máu nóng”dùng tâm hồn và tài năng của mình để viết nên những tác phẩm văn chương có sức sống lâu bền.

Cùng nhau đổ ra biển, hòa với nước tạo thành đại dương bao la, nhưng sông Đại Giang và sông Tương Giang đều chảy trong văn giới, người đọc mãi mãi không quên. Chính những điểm giao nhau đó đã làm nổi bật cái đặc sắc của mỗi hình tượng, mỗi nhà văn, những nét riêng mang lại sức sống và linh hồn cho tác phẩm.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *