Có ý kiến cho rằng: Khi tác phẩm kết thúc, ấy là lúc cuộc sống của nó mới thực sự bắt đầu. Anh (chị) hãy bình luận ý kiến trên.

co-y-kien-cho-rang-khi-tac-pham-ket-thuc-ay-la-luc-tòa-song-cua-noi-moi-thuc-su-bat-dau-an-chi-hay- Binh-luan-y-kien-tren

Có quan điểm cho rằng: Khi tác phẩm kết thúc, cuộc sống của nó mới thực sự bắt đầu. “

Xin vui lòng để lại một bình luận ở trên.


* gợi ý bài tập về nhà:

1. Mô tả:

Khi tác phẩm kết thúc, tác giả đã hoàn thành tác phẩm, và độc giả đã đọc xong tác phẩm.

—đó là lúc cuộc sống của nó thực sự bắt đầu, tức là khi tác phẩm thực sự sống trong tâm trí người đọc, khi tác phẩm thực sự sống qua người đọc.

⇒ Nhận xét về vấn đề văn hóa tiếp nhận. Nó nhấn mạnh vai trò của người nhận là độc giả.

2. Nhận xét:

Văn tế là văn bản truyền miệng. Nhưng ngôn ngữ có đặc điểm là tính đa nghĩa nên người ta gọi tác phẩm văn học là “văn bản mở”. “Văn bản mở” Tức là tác phẩm bao gồm hai phần: “phần cứng” là phần văn bản ẩn hiện trên bề mặt văn bản, và “phần mềm” là hệ tư tưởng, ý nghĩa hiện ra trong quá trình tiếp nhận. Vì vậy, cái gọi là “tác phẩm văn học” chỉ có thể thực sự tồn tại nếu chúng trở thành “phần mềm” đó, nếu không chúng sẽ trở thành “sách”. Nhưng rõ ràng, ý định ban đầu của tác giả là chuyển tải chân lý cuộc sống đến độc giả chứ không phải để bán sách.

——Nhìn về quá khứ, Hegel yêu cầu xem xét tác phẩm trong hệ thống “tác giả-tác phẩm-người đọc” trong “Triết học về tinh thần”, bởi ông cho rằng sự tồn tại của tác phẩm chỉ tồn tại trong hệ thống hữu cơ của ba nhân tố quan trọng. Còn người Trung Quốc cổ đại cho rằng chữ viết tồn tại trong tâm hồn người tri kỷ chứ không phải trên trang giấy, do đó chữ viết là công việc của trí óc. Vì vậy, một tác phẩm chỉ thực sự tồn tại khi mọi người nhận thức được nó. Người đọc là người giải cứu tác phẩm khỏi hầm mộ sách, giúp nó hồi sinh và bước đi giữa cuộc đời và tâm hồn. Tác phẩm được tái sinh trong lòng người đọc, vì vậy, mỗi tác phẩm đều chân thành mời gọi trái tim người đọc đến với tôi, làm bạn với tôi và cho tôi một cuộc sống mới. Sức sống của tác phẩm không nằm ở việc điều binh khiển tướng, cũng không nằm ở sứ mệnh của thầy tu mà nằm ở tầm nhìn xa trông rộng và sự cảm nhận lâu dài của mỗi cá nhân người đọc.

Tham Khảo Thêm:  Đề bài: Đọc - hiểu về chủ đề đi một ngày đàng, học một sàng khôn

Theo suy nghĩ, kinh nghiệm và thẩm mỹ của mỗi độc giả, tác phẩm có hàng ngàn đời sống khác nhau. Như vậy, tác phẩm vừa là nó vừa không phải nó. Mối quan tâm đến sự đa dạng tiếp nhận cũng thú vị không kém đối với sự đa dạng sáng tạo. Như vậy, sức sáng tạo của nhà văn, thông qua người đọc, được nhân lên gấp vạn lần. Vì vậy, nghệ thuật có sự sống vĩnh hằng, bởi vì nghệ thuật có hai con đường: sáng tạo hoặc chết.

3. Bằng chứng:

Đông QuihotNgười Tây Ban Nha gọi ông là kẻ điên, người Pháp là gã hề tội nghiệp, người Lãng mạn gọi Don Quixote là anh hùng còn sót lại, và chủ nghĩa hiện thực là biểu tượng cho sự suy tàn của thời phong kiến. Rõ ràng, môi trường văn hóa khác nhau tạo ra những “phạm trù hiểu biết” khác nhau về cùng một hướng. Chúng tôi coi tác phẩm như một đài phát thanh nhiều băng tần, muốn nghe sóng nào thì nghe nhưng phải bắt đúng sóng, nếu không sẽ chỉ có tạp âm. Bởi vậy, “đúng sai” trong một tác phẩm là một quy luật nội tại tất yếu của văn học, chỉ thúc đẩy tính trường tồn của tác phẩm. Vì vậy, lịch sử văn học suy cho cùng là lịch sử tiếp nhận văn học.

đi tham quan Thành phố Hồ Chí Minh. Từ “đôi” là từ khóa mở đầu bài thơ này. Xuân Diệu coi “kép” ở đây là hai sự kiện tình cờ chấm dứt một thời kỳ lạc loài, còn Chen Tingzhu xem “kép” là trạng ngữ, chủ thể ngầm của bài thơ “quyết” là Hồ Chí Minh bị giam cầm, vô tình trách mình. . Điều thú vị nhất là Nguyễn Khắc Phi, người đã đưa ra khái niệm “nhị nguyên không cố ý”, sự trôi chảy liên tục của thời gian, khiến tù nhân không hài lòng.

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận vẻ đẹp hình ảnh dòng sông trong Người lái đò sông Đà (Nguyễn Tuân) và Ai đã đặt tên cho dòng sông (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

– Trong văn bản “tàu đánh cá”Huy Cận viết: “Đuôi én lắc trăng vàng”. Sau đó, nhà xuất bản in sai: “Đuôi tôi vẫy trăng vàng”. Sai, nhưng hóa ra lại rất tốt. Và cách diễn đạt phong phú của “Cái đuôi của bạn đang vẫy” làm cho hương vị thơ bay bổng, vượt qua tầng lớp từ Fengyue.

——Đóng vai người đọc và người nhận, Tản Đà đã mạnh dạn thay từ “rửa sạch” Trong câu thơ: “sưởi Giọt lệ trong thơ chờ ngày” tuyên thệ thành các chữ cái “Khô” Có thể gợi lên một nhân vật trữ tình khao khát cảm xúc đến cạn kiệt.thư “Khô” Nó đánh thẳng vào tâm trạng người đọc, gần với thực tế hơn, phù hợp với quy luật cảm xúc của con người hơn.

– một hình ảnh trông không quá lớn hoặc quen thuộc “Giọt long lanh” từ bài thơ mùa xuân nho nhỏ Nó đã gây nhiều suy nghĩ cho nhiều thế hệ người đọc. Có người cho rằng đó là giọt sương sớm đọng trên lá. Có người hiểu đó là cơn mưa xuân ngọt ngào từ đất trời. Có người cho đó là giọt mật thơm, cô đọng trong lòng tác giả yêu đời nồng nàn, mãnh liệt đến mức có thể chảy vào thơ và được phản ánh qua ngôn ngữ.hiểu hình ảnh “Giọt lấp lánh” Điều đó có nghĩa là nó phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người. Điều quan trọng nhất là phải nắm được ngọn nguồn của nhà thơ và suy ngẫm về nội tâm của chính mình, để thông qua ngôn ngữ mà hòa hợp với nhà thơ.

4. Xếp loại:

– Khẳng định đó là ý kiến ​​đúng đắn, ngắn gọn, chứa nhiều ý sắc bén, diễn đạt ấn tượng. Nó thể hiện mối liên hệ thực sự giữa nghệ thuật và cuộc sống, sáng tạo và tiếp nhận. Nó giải quyết vấn đề cốt lõi của vòng đời công việc. Nó nhấn mạnh vai trò của những độc giả sáng suốt và những người đồng sáng tạo, những người quyết định tuổi thọ thực sự của một tác phẩm nghệ thuật.

Nhưng không thể phủ nhận hoàn toàn rằng số phận của tác phẩm nằm ngoài tầm kiểm soát của tác giả. Tuổi thọ của một tác phẩm trước hết phải do chính nó và những người tạo ra nó quyết định. Vấn đề là đối với nhà văn muốn viết một tác phẩm có giá trị đích thực, khi tác phẩm kết thúc thì cuộc đời của nó mới bắt đầu (đúng hơn là cuộc đời), luôn cần có sự kết hợp giữa tài năng và tư duy. Như Nguyễn Du từng nói: “Chữ tâm bằng ba chữ tài”.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *