Diễn biến tâm trạng của chàng trai qua bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính

Dien-bien-tam-trang-bai-tho-tuong-tu-cua-nguyen-binh

Bài thơ “Tương tư” của Nguyễn Bính đã thay đổi tâm trạng của chàng trai

Nhà thơ mới Ruan Ping luôn tràn đầy nhiệt huyết với những giá trị truyền thống, trở về với cội nguồn dân tộc, thổi vào cảm xúc của mình một tâm hồn quê hương nồng nàn, chân chất. Nếu ở Hugan, ta thấy ảnh hưởng của thể thơ lục bát cổ điển, thì Nguyễn Bính tiêu biểu cho thể lục bát dân gian, bài thơ “Tường Tử” là một ví dụ điển hình. Bài thơ này dùng những từ ngữ giản dị và những hình ảnh giản dị để diễn tả tâm trạng của một cậu bé nhà quê, những cảm xúc và tâm lý hay thay đổi nhưng lại vô cùng chân thành và mục đồng.

Tình cảm của những chàng trai quê được thể hiện trong nỗi nhớ da diết. Cảm giác ấy được xem như một quy luật tự nhiên không thể cưỡng lại, một “căn bệnh” nan y của người yêu.

“Yêu”, là cảm xúc, là căn bệnh khó tránh khỏi của những người đang yêu, nhất là những ngày đầu yêu đương còn e ấp trên môi, chưa dám bày tỏ. “Thương nhau” thường được hiểu là tâm trạng mong mỏi, nhớ nhung của đôi lứa khi yêu nhau, nhưng thực chất, sự phát triển của loại tâm trạng này chỉ diễn ra ở một khía cạnh, cụ thể ở bài thơ này, đó là tâm trạng. Nhớ mong ước của những người dân quê chất phác:

“Làng Tujing Nhớ Làng Đông”
Một người nhìn một người chín trên mười lần.”

Cũng như bao tâm hồn đã từng yêu khác, tình yêu của chàng trai bắt đầu từ sự khao khát. Nhưng có một điều lạ là, tại sao ở đây là “Làng Từ Ái cô thôn Đông”, mà không ai nhớ một ai? Chỉ vì cảm xúc đó đã thấm vào toàn bộ khung cảnh và lan tỏa khắp không gian. Nỗi hoài niệm về cảnh sắc đồng quê khiến không gian tràn ngập tình cảm.

Đại thi hào Nguyễn Đức nhận xét: “Người buồn bao giờ mới vui”. Nguyễn Bính dùng hình ảnh hai làng quê để tượng trưng cho hai con người yêu nhau quả là tinh tế, qua từ “nhớ” có thể biểu đạt tình cảm dạt dào, ấm áp nhưng cũng biểu hiện một nỗi niềm khó nắm bắt. Nhút nhát, ngại nói. Thêm vào đó, thông tin “người một nhà” bị “Cửu hồ sơ mười điều ước” chia cắt không chỉ là cầu nối mà còn là rào cản ngăn cản mối tình cún con này. Từ đó, tác giả rút ra một kết luận, một kết luận sâu sắc:

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Ý nghĩa của những việc tử tế trong cuộc sống

“Mưa gió là bệnh của trời,
Tình yêu là căn bệnh của tôi, tôi yêu cô ấy. “

Thất tình là căn bệnh khó tránh khỏi của những ai đã, đang và muốn chìm đắm trong biển tình ngọt ngào xen lẫn đau khổ. Nó làm mệt mỏi và hành hạ tâm hồn trong tình yêu, nhưng cũng chính vì thế mà tình yêu trở nên muôn màu muôn vẻ.

Tâm trạng của chàng trai quê không chỉ giới hạn trong nỗi nhớ mà từ nỗi nhớ ấy, diễn biến tâm lí tình cảm của chàng trai được nâng lên một bậc khác đó là sự mong chờ, chờ đợi, mong gặp lại người mình yêu. . Tình cảm ấy được thể hiện rất rõ qua bốn câu thơ tiếp theo:

“Hai làng, một làng,
Tại sao bạn không đến đây?
ngày này qua ngày khác, ngày này qua ngày khác,
Những chiếc lá xanh chuyển sang màu vàng. “

Hai câu đầu dường như vừa có cảm giác bất ngờ, lại vừa phảng phất nét oán hận. Gần thế mà sao “đằng kia” không qua mà đụng “bên này”, bắt bên này ngồi chờ, còn mình phải “ngẩn ngơ ra về”, để rồi phải khổ sở thế này nhỉ?” bên đó” có biết là “bên này”? Tại sao bạn vẫn còn do dự? “Ngày qua ngày, ngày qua ngày”, thời gian cứ trôi đi kéo theo nỗi nhớ da diết trong tâm hồn “bờ này”. Lâu rồi không gặp, sau bao ngày chờ đợi, “chiếc lá xanh” cũng “nhuộm” vàng rồi “đằng kia”! Đối với những người yêu nhau, không được gặp người mình yêu một ngày, thậm chí một giờ cũng dài như nhiều năm.

Ở đây, tác giả sử dụng truyện ngụ ngôn “qua ngày”, “lại” để miêu tả dòng chảy của thời gian, hình dung thời gian, miêu tả một người đang dõi theo những bước chân nặng nề chậm chạp của thời gian mà khắc khoải chờ đợi. Ngoài ra, hai màu chủ đạo “xanh” và “vàng” và động từ “nhuộm” được sử dụng ở đây không chỉ thể hiện sự chuyển động kéo dài mà còn thể hiện tâm trạng héo úa của nhân vật trữ tình vì chờ đợi. . Trạng thái mong ngóng, nôn nóng, khắc khoải này thường gặp trong ca dao Việt Nam, chẳng hạn như câu:

“Chiếc khăn nhớ ai nhớ ai
khăn rơi trên sàn nhà
khăn lụa muốn ở một mình
khăn vắt qua vai
khăn lụa muốn ở một mình
rách mô”

Tâm trạng xót xa của người chủ khăn rằn trong một câu ca dao khác cũng rất giống với tâm trạng của chàng trai quê trong “Tình yêu”. Một ngày không có em, một ngày không gặp em, lòng anh như ngồi trên đống lửa.

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận vẻ đẹp nỗi nhớ miền Tây tha thiết của người lính trong bài thơ Tây Tiến (Quang Dũng) và Việt Bắc (Tố Hữu)

“Cách để đảm bảo quay trở lại tàu là
Nếu bạn không đi, không có cách nào để đi. “

Em ơi, nếu chúng ta phải cách biệt sông núi, biển rộng trời rộng, khó khăn thì đành thôi! Nhưng em à, chỉ là “người một nhà”, “yêu bao xa, bao xa”? Đó là khi chúng ta có thể cảm nhận được sự oán giận dịu dàng, một cách trách móc mát mẻ về tình yêu khao khát một tâm hồn cháy bỏng. Vì đường khó đi nên tôi không đi hay bụng dạ không muốn đi. Phải chăng ở làng Đông ấy, tôi tìm được niềm hạnh phúc lớn hơn, hạnh phúc lớn hơn, hạnh phúc ấm áp hơn nên tôi đã bỏ quên một cây si?

“Anh đã thức bao đêm
biết cho ai, hỏi ai, ai biết

Cũng vì nhớ nhung, ôm bóng hình người ấy mà bao đêm em không ngủ được. Nhưng không ai biết được mối tình đơn phương này, không ai biết được trái tim rực lửa của anh, nên anh chỉ có thể ôm một tình cảm sâu đậm vào tận đáy lòng. Tâm trạng của chàng trai trẻ lúc này có vẻ hơi hoang mang và chán nản. Một ngày không gặp, hai ngày không gặp thì lòng áy náy, ba ngày không gặp thì giận hờn, tự trách mình sao. trong tình yêu, bao ngày không gặp, tình yêu giờ đã trở thành một cung bậc cảm xúc khác. Những cảm xúc cao hơn và phức tạp hơn: buồn bã, không ăn, không ngủ, biểu hiện của một tâm hồn bị nỗi nhớ dày vò. biết khi nào? Khi “thuyền gặp bến mới”, “hoa gặp bướm”.

Đến nay, hệ thống hình ảnh tác giả sử dụng ngày càng phong phú, tâm trạng của cậu bé ngày càng trở nên phức tạp, nhiều tầng bậc. Nhìn lại tâm trạng ta thấy rõ sự thăng hoa cảm xúc của nhân vật trữ tình: từ nhớ mong đến chờ đợi, từ băn khoăn đến nuối tiếc rồi tự vấn để đi đến một cung bậc cao hơn, nhiều cung bậc cảm xúc hơn. Cũng là khao khát, nhưng không còn chỉ là khao khát được gặp nhau, mà giờ đây, chàng trai muốn kết nối với một ai đó “đằng kia” ở “làng Đông”, hòa giải, đầu tóc đẹp đẽ.

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận chất trữ tình trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long

“Tôi có một giàn khoan giàu có ở nhà
Có một hàng cây cau giữa các phòng trong nhà tôi. “

Nói đến miếng trầu, chúng ta nghĩ ngay đến lễ cưới truyền thống của dân tộc, sự thân thiết, gắn bó của đôi trai gái, sự thủy chung, gắn kết của hai tâm hồn trở thành một. Tên của chàng trai ở đây cũng đã thay đổi, không còn là “làng Tuai”, “làng Đông” hay “đằng kia”, “bên này”, cũng không còn là “bến” – “đò” hay “hoa”. – “Con bướm” trở thành “anh”, “bạn”. Nỗi nhớ thể hiện khát vọng mãnh liệt được kết nối, được trọn đời bên người mình yêu, cùng nhau vun đắp hạnh phúc, giản dị mà đậm đà tình người.

Xuyên suốt cả bài thơ, không khó để ta bắt gặp những phong tục dân dã, những hình ảnh dung dị, dân dã nhưng giàu sức gợi tả và gợi tả. Những hình ảnh ấy luôn song hành với nhau: “Làng Tuai – Làng Đông”, “Bến – Thuyền”, “Hoa – Bướm”, “Miếng trầu – Miếng trầu”,… thể hiện sự hòa hợp dần dần, chúng rất gắn kết với nhau .Nó phù hợp để miêu tả trạng thái cảm xúc phức tạp của cậu bé.

Cũng chính qua những hình ảnh này mà phong cách thơ của Nguyễn Bình cũng được bộc lộ và làm sáng tỏ, một phong cách thơ đậm “hồn” và tâm huyết với những giá trị truyền thống dân tộc đang dần mai một lúc bấy giờ. . Đọc “Hẹn hò mù quáng”, ta như đọc một câu ca dao dài, vẫn những hình ảnh giản dị quen thuộc, cùng một lối hành văn mộc mạc, giản dị, cùng lối miêu tả ca dao súc tích mà xúc động. Tất cả hòa quyện tạo nên một hồn thơ, một phong cách thơ rất Nguyễn Bính.

“Thương Nhau”, một bài thơ xuất sắc được lưu truyền rộng rãi trong nhân dân. Với một nét rất riêng, rất chung của ngòi bút Nguyễn Bính, bài thơ này thể hiện diễn biến của những cảm xúc tương đồng một cách chân thực và giản dị: nhớ nhung, khắc khoải, hờn giận, trách móc và khao khát sự hòa hợp. Từ đó, bài thơ này được lan truyền và trở thành tinh hoa của văn học dân gian, thể hiện vẻ đẹp, sự đáng yêu của tình cảm gia đình, tình đồng đội nơi thôn dã.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *