Làm sáng tỏ quan niệm về nghệ thuật của Xuân Diệu và Nam Cao qua các tác phẩm đã học.

Công việc

Nhà thơ Xuân Diệu đã viết trong “Tình yêu”: “Làm thơ là ngủ với gió/ “Du hành trăng mơ”

Nhà văn Nam Cao viết trong truyện ngắn Giăng San: “Nghệ thuật không nhất thiết phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối; nghệ thuật có thể là tiếng nói của nỗi đau, của một kiếp người lầm than”.

Hãy làm rõ những quan niệm nghệ thuật trong các bài thơ trên.


  • Hướng dẫn bài tập về nhà:

1. Mô tả:

– Ý kiến ​​của Xuandi: Thơ phải đẹp. Nhà thơ phải vượt ra ngoài hiện thực, đắm mình trong thế giới nghệ thuật, lấy nghệ thuật làm trung tâm sáng tạo. → Nghệ thuật vị nghệ thuật.

– Lời bình của Nam Cao: Nghệ thuật xuất phát từ hiện thực cuộc sống và phải phục vụ cuộc sống hiện thực. Nhà văn phải là người ghi lại một cách chân thực những gì đã xảy ra, lấy con người và hiện thực cuộc sống làm trung tâm, không tô điểm thêm chút nào.Văn chương với nghệ thuật của nó lắng lại nơi sâu kín nhất, ẩn khuất nhất của con người → Nghệ thuật vì con người.

2. Phân tích và chứng minh hai quan niệm nghệ thuật của Huyền Diệu và Nam Tào.

Một. Thơ Xuân Điệp thể hiện quan niệm nghệ thuật của nhà thơ lãng mạn tiêu biểu thời thơ mới.

Các nhà thơ lãng mạn là những người có nhịp điệu cảm xúc bay bổng, bay bổng.

  • Thơ Huyền Điếm có những cảm xúc chung, nhưng cũng tạo nên những nét riêng.
  • Hoàng đế Xuân khẳng định trong bài thơ rằng không có gì tồn tại mãi mãi
  • Phong cách thơ Xuân Diệu thể hiện vẻ đẹp của cuộc sống
  • Xuân Diệu nắm bắt mọi khoảnh khắc của cuộc sống và thể hiện rõ nét qua thơ
  • Phong cách thơ của Hoàng đế Xuân luôn khẳng định cái tôi sâu sắc và riêng biệt
  • Chúng ta thấy sự tôn trọng thời gian trong những bài thơ của Hoàng đế Xuân
  • Sự cống hiến của nhà thơ cho cuộc sống được thể hiện trong những bài thơ của ông
  • Phong cách thơ Xuân Diệu kết hợp giữa hiện đại và truyền thống

——Cảm hứng sáng tạo của các nhà thơ Lãng mạn là chủ quan và tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Các nhà thơ lãng mạn luôn có xu hướng thoát ly hiện thực, theo đuổi cái đẹp, theo đuổi lý tưởng.

  • Hiện thực phũ phàng của thời đại được thể hiện sinh động trong thơ của Huyền Diệu.
  • Nét buồn ẩn chứa trong nét đặc trưng của thơ Xuandie. Sự chia tay trong thơ của nhà thơ Huyền Diệu được đề cập ở nhiều cấp độ.
  • Tình yêu và tuổi trẻ luôn ở đó, và những rắc rối và khó khăn của cuộc sống là chủ đề táo bạo trong thơ của Xuandie.

chứng minh:

Trong các bài thơ của mình, Hoàng đế Xuân luôn tin rằng: “Nếu không chịu khổ luyện, bởi quan niệm thơ là lọc lấy cái tinh, lấy cái hồn của vật, mà không có xác thì không có hồn”.. “Hướng tới bờ vực của cuộc sống là một lý thuyết tốt và hiệu quả mãi mãi.” Thật vậy, thơ của Xuandie là thơ của một người yêu đời, yêu cuộc sống, nồng nàn, yêu cuộc sống, đòi hỏi sự cống hiến tuyệt đối của tâm hồn thi sĩ cho tâm hồn. thơ:

“Làm thi sĩ là ngủ với gió
du lịch mặt trăng trong mơ
hãy để linh hồn bị ràng buộc bởi ý chí
Hoặc được chia sẻ với một trăm tình yêu.

Lời thơ của tác giả diễn đạt chân thực, giàu hình ảnh. Con người hòa mình vào thiên nhiên: với gió, với mây; đắm say trong tình yêu, đắm say. Xuandie đã dùng hàng loạt mỹ từ để miêu tả mối quan hệ đặc biệt đó. “Như”, “muốn”, “gắn kết”, “sẻ chia”… có nghĩa là mọi tâm trạng, cảm xúc đều nhằm hòa nhập một cách trọn vẹn, tuyệt đối vào nhau, vào bản chất, vào thế giới của cảm xúc. Chỉ khi đó người ta mới có thể trở thành một nhà thơ thực thụ. Nói đến những ý tưởng của mình, nhà thơ cũng bày tỏ những ý tưởng của mình về phạm vi đối tượng của thơ: đó là thiên nhiên, đời sống tình cảm, đời sống con người. Đây là những gì thơ là về. Để nắm bắt được tất cả những điều này, nhà thơ phải là một con người nhạy cảm, tâm hồn phải như một sợi dây đàn, sẵn sàng rung lên giọng hát trong trẻo trước bất cứ cảm hứng nào đến từ cuộc sống. Với bốn câu thơ này, Xuân Hoàng đã thể hiện một cách tài tình đặc điểm của thơ: Thơ là tiếng nói của những cảm xúc mãnh liệt của con người, là sự phản ánh những cảm xúc chủ đạo cô đọng và đặc sắc nhất trong cuộc sống, là góc nhìn của một nhà thơ. Với Hoàng đế, nếu không có những khoảnh khắc tuyệt vời như “theo gió”, “theo mây” thì sẽ không có thơ. Có thể thấy điều này trong thơ của các nhà thơ Lãng mạn mà Xuân Đế là một ví dụ điển hình. Trong “Thơ tình”, Huyền Điệp đã vẽ nên một bức tranh hài hòa giữa con người và thiên nhiên, âm hưởng đẹp đẽ, một đôi vần, một bài thơ hữu tình:

“Giấc mộng trưa hài hòa trên cành định mệnh”
Quả me tạo ra một cặp volley
Bầu trời xanh ngọc xuyên qua kẽ lá
Thu về nơi huyền thoại có tiếng hát”

Để có được bức tranh ấy, Huyền Hoàng dường như đã tự cô lập mình và tất cả những gì thuộc về bài thơ đó trong một thế giới độc lập, tuyệt đối. Đôi bạn trẻ trong bài thơ lúc đầu là những người xa lạ, nhưng sau trở thành một, không thể tách rời, tách khỏi cuộc sống vội vã bên ngoài, và trở thành một “đôi bạn đồng điệu”. Làm sao có thơ, thơ mang nhiều mối quan hệ với con người đến thế, nếu không có những giây phút “ngủ cùng gió”, “đi cùng mây” của họ (hoặc của thi sĩ), gắn kết, chia sẻ bằng sự dịu dàng, trong sáng. cảm xúc?

“Hôm nay trời lạnh quá, trời nắng nên đi ngủ sớm
Mẹ nhớ con!Tôi nhớ bạn
Không có gì buồn hơn một buổi chiều yên tĩnh
Nhưng ánh sáng mờ dần với bóng tối
Ngọn gió nhẹ đưa tôi qua đám cỏ rối
Trong đêm tang tóc, vài bông mai ẩn hiện giữa cành
Mây theo chim về đồi xanh xa
Từng lớp tập chung nhịp nhàng, êm ả
Không gian xám xịt tưởng như sắp tan thành nước mắt.

Một chút hình ảnh thời gian tưởng chừng như chỉ thuộc về tự nhiên nhưng lại có tác động rất lớn đến tình cảm con người. Nó là cái cớ để nhân vật trữ tình bày tỏ tình cảm của mình. Nhà thơ dường như hoàn toàn đắm chìm trong tâm trạng của chính mình, chìm đắm trong bức tranh thiên nhiên buồn mà đẹp.

Những bài thơ trong “Tình yêu” không chỉ nâng cao nhãn quan nghệ thuật của Huyền Diệu mà còn nâng cao nhãn quan nghệ thuật của các nhà thơ lãng mạn nói chung. Nó đề cao cái tôi cá nhân của người nghệ sĩ, hoàn toàn tự do trải nghiệm và bộc lộ cảm xúc. Đây là một khái niệm hoàn toàn mới so với thơ ca trong văn học trung đại vốn quan tâm đến sự vô đạo đức hơn là bản ngã. Trên thực tế, quan điểm nghệ thuật này đã đưa văn học Việt Nam và phong trào thơ mới phát triển mạnh mẽ, đánh dấu bằng sự xuất hiện của hàng loạt phong cách nghệ thuật mới lạ, độc đáo, chẳng hạn Hoài Thanh từng nhận xét trong Thi nhân Việt Nam: “Tôi là chắc trong Chưa bao giờ trong lịch sử thi ca Việt Nam có một thời đại phong phú như thế. Chưa bao giờ thấy một hồn thơ rộng như Thế Lữ, mộng mơ như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, minh triết như địa phương như Huy Cận, địa phương như Nguyễn Bính, ngoại địa như Chế Lan Viên,… nồng nàn như Xuân Diệu”. Giá trị của văn học thời kỳ đó vẫn không thể phủ nhận cho đến ngày nay. Tuy nhiên, ngoài những đóng góp này, cần thấy rằng trong khái niệm này còn có tư tưởng thoát ly cuộc sống. Cũng trong một đoạn khác của “Tâm trạng”, Xuandie viết:

“Không có cánh, tôi vẫn muốn bay
Đi trong sân, nghĩ về bầu trời
Chơi một ngàn năm trong một phút
Chiêm ngưỡng khung cảnh giữa hai bên ngọn cỏ”

Người ta sống ở hiện tại nhưng lại luôn khao khát những điều xa vời. Lữ trong “Tỳ bà đa âm” cũng có những bài thơ thoát ly thế này:

“Bạn từng nói tâm trạng của tôi thay đổi
Không cống hiến, không ý thức hệ: nhưng phải trả giá
tôi chỉ là khách
Một tình yêu cái đẹp dưới mọi hình thức.”

Còn Chế Lan Viên, bà cũng đã từng cô đơn, khao khát sự cô đơn tột độ:

“Hãy cho tôi một hành tinh lạnh giá
một ngôi sao đơn độc trên bầu trời
Đến nơi tôi trốn ngày qua ngày
Nỗi buồn, nỗi đau và nỗi buồn”

“Nghệ thuật vì nghệ thuật”. Tác giả thoát ly cuộc đời và đề cao sự “dâng hiến” tuyệt đối tâm hồn, tình cảm của mình cho nghệ thuật, chỉ để làm nên những vần thơ thực sự, và nhà thơ trở thành nhà thơ. Nhưng điều này cũng có nghĩa là: người ta có thể phớt lờ hoặc quên đi thực tế. Khi đất nước nằm trong tay giặc, đấu tranh giải phóng dân tộc cần huy động sức mạnh của cả dân tộc, đó là một hạn chế. Nó không tuyên bố sức mạnh của văn chương như một vũ khí hữu hiệu, như chính Hồ Chí Minh sau này đã khẳng định.

b) Câu nói của Nam Cao thể hiện tư tưởng của một nhà văn hiện thực tiêu biểu:

——Nghệ thuật không thể dùng cái đẹp hư ảo, phù phiếm để miêu tả cuộc sống, không thể trốn tránh, trốn tránh hiện thực

– Nghệ thuật phải phản ánh hiện thực cuộc sống, nhất là hiện thực thân phận con người

Người nghệ sĩ phải mở rộng trái tim để lắng nghe, thấu hiểu và đồng cảm với những nỗi khổ đau, bất hạnh của con người.

——Nhà văn muốn trở thành nhà văn chân chính thì phải trở về với cuộc sống hiện tại, dùng ngòi bút của mình để phơi bày hiện thực và những nỗi khổ của cuộc đời, giúp mọi người hiểu được gốc rễ của mọi bất công trong xã hội.

Ngoài chức năng phản ánh hiện thực, văn học còn phải chứa đựng những nội hàm nhân văn sâu sắc.

chứng minh:

Tính chân thực trong các tác phẩm của Nancao chứng tỏ năng lực cảm thụ cuộc sống của nhà văn. Ông không chỉ nhìn thấy cuộc sống đương thời là chịu đói, rét, bệnh tật mà còn nhìn thấy bi kịch của những mảnh đời bị tha hóa, méo mó, biến dạng, thậm chí là những mảnh đời “mệt mỏi”. Hoặc chết, nó không có gì khác biệt. Từ cuộc đời của một Chí Phèo, một Thị Nở được tổng kết thành “Hiện tượng Chí Phèo”, Nam Cao không chỉ kể về nỗi đau thể xác của người nông dân mà còn khơi dậy lòng căm phẫn đối với người nông dân. Góp phần gìn giữ tia lương tri chưa bị dập tắt hoàn toàn trong đời sống tinh thần của kiếp người sa ngã, để con người không bị biến thành con vật, và nhờ đó con người trở thành người theo đúng nghĩa.

Tác giả phê phán sự thoát ly, dối trá của văn học Lãng mạn; Một kiếp lầm than khốn khổ”. Nghệ thuật phải “vì con người” và phải là “tinh thần phấn đấu vì tình thương, bác ái và công bằng” (Lãnh đạo). Một nhà văn có tinh thần trách nhiệm và lương tâm phải “đấu tranh dữ dội, mở rộng tấm lòng, đón nhận mọi dư âm của cuộc đời” (Minh Nguyệt) thì mới có thể thể hiện được ước nguyện của con người. Nghệ thuật phải nhân văn và hiện thực. Thực tế lớn nhất vào thời điểm đó là tình trạng khốn khổ của hàng triệu công nhân. Nghệ thuật chân chính phải trực diện đối diện với sự thật này, kể nỗi khổ của nhân dân, lên tiếng cho nhân dân.

Từ những ý tưởng đầy nhiệt huyết này, Nan Cao đã biến chúng thành hiện thực bằng những sáng tác thuyết phục của mình. Khi các nhà văn lãng mạn hoặc thi vị hóa cuộc đời hoặc thoát ly hiện thực, để tâm hồn “ngủ cùng gió, mơ cùng trăng…” thì Nam Thảo cùng với các nhà văn hiện thực khác đã giương cao ngọn cờ hiện thực và nhân văn, phơi bày bằng bút trong điều kiện xã hội hiện nay. Các tác phẩm của họ không chỉ là bản cáo trạng đanh thép về chế độ thực dân phong kiến ​​tàn bạo, thối nát mà còn là tiếng khóc xót xa chân thành cho số phận đen tối, bi đát của người dân và cảnh nghèo đói ở thành thị cũng như nông thôn. Đó là cuộc đời của Lão Hạc, Lang Ray… nghèo đói, là cuộc đời của Chí Phèo bị xã hội chà đạp, làm nhục, cướp đi cả con người. Đó là những Hộ, Thứ, Sản phải sống cuộc đời “xám mù mịt, ẩm mốc, hoen gỉ, dột nát, mục nát” không lối thoát.

2. Bình luận về hai quan niệm trên.

Từ năm 1930 đến năm 1945, hai trào lưu tư tưởng Lãng mạn và Hiện thực cùng tồn tại và phát triển.

Hai khuynh hướng này đối lập nhau nhưng không loại trừ lẫn nhau mà thường tác động qua lại, có khi chuyển hóa lẫn nhau.

——Hai trào lưu tư tưởng này đã tạo nên nền văn học rực rỡ, với nhiều tác giả và tác phẩm nổi tiếng.

Tham Khảo Thêm:  Cách làm bài văn nghị luận về một vấn đề vừa có mặt tốt, vừa có mặt xấu trong đời sống xã hội

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *