Cảm nhận cảnh ngộ và sức mạnh phản kháng của nhân vật A Phủ

vo-chong-a-phu-canh-ngo-va-suc-manh-phan-khang-cua-nhan-vat-a-phu

Cảm nhận cảnh ngộ và sự phản kháng của nhân vật A Phủ.

sợi dây (1952) là một trong ba tác phẩm (Vợ chồng A Phủ, Mường Giôn, Cứu đất cứu Mường) do Truyện cổ tích Tây Bắc in. Tác phẩm là kết quả của chuyến đi thực tế kéo dài 8 tháng cùng bộ đội vào giải phóng Tây Bắc năm 1952, từ các vùng du kích miền núi đến các bản làng mới giải phóng, sinh sống cùng đồng bào các dân tộc. phóng viên nhà văn. Bên cạnh việc khắc họa một cách đáng yêu cuộc đời bi thương, tủi nhục của nhân vật Mị và đời sống nội tâm mãnh liệt, tác giả còn viết nên những trang sử đẹp cho nhân vật A Phủ. Nếu Mị là nhân vật tâm lí thì A Phủ là nhân vật hành động táo bạo, quyết liệt. Thế tiến thoái lưỡng nan và sự kháng cự của nhân vật Ah Fu Cách miêu tả của tác giả tỉ mỉ và táo bạo.

Cảnh ngộ của nhân vật A Phủ.

Nhân vật A Phủ có hoàn cảnh hết sức khó khăn, là nạn nhân của số phận. Anh là một chàng trai trẻ từng trải qua sự cô đơn và tuổi thơ đau khổ. Ah Fu, một người Hang Borneo, mới mười tuổi khi gặp tai họa. Dịch đậu mùa ập đến, giết chết cả trẻ em và người lớn. Các thành viên trong gia đình, cha mẹ, anh chị em của Ah Fu cũng đã chết, chỉ còn lại con trai của Ah Fu. Quá nhiều người chết trong làng, và dân làng đói khát buộc Ah Fu phải bán họ để đổi lấy gạo Thái trên ruộng.

Điều nổi bật ở Ah Fu là sức sống mãnh liệt. là một thiếu niên bướng bỉnh, Không chịu ở lại vùng đất thấp, Ah Fu bỏ trốn đến một ngọn núi khác và lưu lạc đến Hongyi. Hết mùa này đến mùa khác làm thuê cho những gia đình bình dân, dù sống trong cảnh nghèo khó, neo đơn nhưng Ah Fu sớm trưởng thành với nhiều phẩm chất tốt đẹp của một người thợ sơn cước.Tôi giả tạo nghịch cảnh Ah Fu trở nên kiên cườngAnh dũng cảm, ham học từ nhỏ, không ngại nặng nhọc, khó khăn, nguy hiểm, thích sống tự do tự tại, đầy dũng khí, dũng cảm nhưng không kiêu ngạo. Ah Fu nhanh chóng tiết lộ bản chất của mình sỏi, tự kiếm sống, học các nghề khác nhau, “có thể ném cày, có thể ném cuốc, có thể cày, có thể săn bò rừng, và rất dạn dĩ”. Trong quá trình lớn lên, Ah Fu không chỉ hiền lành dịu dàng, làm việc giỏi mà còn có sức khỏe tốt hơn người khác: “Làm việc hay săn bắn, việc gì cũng xong…”, “A Fu chạy nhanh như ngựa “.

Tham Khảo Thêm:  Đề bài: Đọc - hiểu về chủ đề sức mạnh của tình yêu

Vượt qua hoàn cảnh khó khăn, Ah Fu vẫn sống một cuộc đời trẻ trung tự do, hồn nhiên, yêu đời và tự tin.Chàng trai Ah Fu cá tính mạnh mẽ và là hình ảnh đẹp của những người công nhân miền núi Tây Bắc. Bằng nghị lực và ý chí sinh tồn, Ah Fu đã vượt qua mọi khó khăn và trở thành một chàng trai Miêu khỏe mạnh, tháo vát, trở thành niềm mơ ước của nhiều cô gái trong làng. Nhưng vì nhà nghèo, phép làng, tục cưới hỏi khắt khe nên anh chưa cưới được vợ.

Không chỉ số phận thử thách Apu, Anh cũng trở thành nạn nhân của giai cấp thống trị phong kiến ​​tàn ác ở miền sơn cước.Vì lòng dũng cảm, chính phủ A không bao giờ chùn bước trước cường quyền và bạo chúa. Apu biết rằng Asu là con trai của tướng quân, nhưng anh vẫn phải chiến đấu và trừng trị những kẻ xấu và những kẻ gây rối. Chỉ vì đánh một vị quan mà anh ta bị trừng phạt nặng nề, bị người trong làng “hư hỏng” và trở thành một loại “nô lệ” trong dinh thự của thống đốc Bacha.

Sau khi đánh viên quan thôn, Ah Fu đã bị thống đốc sốc, mặc dù Ah Fu bị đánh nhưng anh ta thậm chí không cầu xin lòng thương xót. Anh ấy bướng bỉnh, có ý chí mạnh mẽ và không chịu khuất phục. Sau khi bị phạt, A Phúc trở thành cu li làm việc không công: “đốt rừng, cày ruộng, cuốc mương, săn trâu, dụ hổ, chăn bò, chăn ngựa, quanh năm một mình lang thang trong rừng”. Thay vào đó, anh ta nhận lời, vì địa chủ đáng chết, và thật quá vô liêm sỉ khi đàn áp nhân dân. Ah Fu nhận lời, vì bản thân Ah Fu không gia đình, không nhà cửa, đã phạm tội và phải bị trừng trị.

Hổ vồ bò, A Phúc kiên quyết làm trái lời quan tổng trấn, quyết bắt hổ. Nhưng cuối cùng, anh ta phải tự đóng cọc và có người trói anh ta lại. Đau đớn vô cùng, ngoảnh lại thấy “một giọt nước long lanh chảy xuống hõm má xám xịt”, “từng hơi thở, chẳng biết tỉnh hay tỉnh”.

Càng bi đát và tuyệt vọng hơn khi sự sống và cái chết của A Phủ cũng được định đoạt bởi bàn tay tàn bạo của Thống lý Pá Tra. Chỉ vì để hổ bắt bò mà hai cha con ông bị trói lại, bị đánh tơi tả, có thể mất mạng. Mạnh mẽ và không sợ hổ, Ah Fu phải chấp nhận số phận bị trói vào cột gỗ. Nỗi đau lớn nhất là khi người ta nhận ra mình sắp chết, sắp chết và bất lực, vô vọng nhìn cái chết lan tràn khắp cơ thể.

Tham Khảo Thêm:  Qua truyện ngắn Làng của Kim Lân, hãy làm sáng tỏ ý kiến: Những người cầm bút có biệt tài có thể chọn ra trong dòng đời xuôi chảy một khoảnh khắc thời gian mà ở đó cuộc sống đậm đặc nhất, chứa đựng nhiều ý nghĩa nhất...

Tuy nhiên, Với khát vọng mãnh liệt, dựa vào bản chất kiên cường, bất khuất, Ah Fu không chịu tìm đến cái chết mà tìm mọi cách để giải thoát cho mình.. “Ban đêm, A Phúc khom người chọc thủng hai tầng mây, một tay buộc dây thừng từng li một.”“A Phủ vùng vẫy lên đồi” với sự giúp đỡ của tôi. A Phủ và Mị trốn khỏi Hồng Ngài, đến khu du kích Phiềng Sa, gặp cán bộ A Châu. A Phủ và Mỵ lần lượt trở thành những chiến sĩ du kích, tích cực tham gia đấu tranh giải phóng hoàn toàn cuộc sống của mình và quê hương. A Phúc và tôi dần dần phát triển từ đấu tranh tự phát thành đấu tranh có ý thức.

Nếu Mị là nhân vật tâm lí thì A Phủ là nhân vật hành động táo bạo, quyết liệt. Khi miêu tả A Phủ, tác giả kết hợp miêu tả với kể, nhấn mạnh những chi tiết cụ thể, cảm động để khắc họa tính cách của nhân vật. Cùng với Mee, Apu đã hoàn thiện bức chân dung của miền núi Tây Bắc: cay đắng về số phận nhưng tràn đầy nghị lực, bản lĩnh và hoài bão.

Độc giả cũng hy vọng tôi và A Phúc có một kết thúc có hậu. Bởi vì họ là những người không tuân theo các thế lực xấu xa. Nếu chú gà trống vàng trong “Tắt đèn” của Ngô Dữ Đào trong đêm tối chạy ra khỏi nhà, đêm tối như cả cuộc đời cô ấy, tôi mong cô ấy gặp được ánh sáng cách mạng. Ở đây cũng vậy, người đọc hi vọng A Phủ và Mị sẽ thoát khỏi nhà thống lí và gặp được ánh sáng của cách mạng ở cuối con đường.

Qua việc miêu tả cuộc đời bi thảm, đau thương, tủi nhục của nhân vật A Phủ, Tô Hoài một mặt đồng cảm với tình cảnh éo le của người dân miền núi, mặt khác vừa vạch trần bộ mặt tàn bạo, man rợ của hắn. Nhân vật A Phủ không chỉ là bằng chứng sống động về tội ác của giai cấp thống trị miền núi Tây Bắc mà còn là hình ảnh đẹp, tiêu biểu của nhân dân lao động ở miền núi cao nước ta.

Tóm tắt nội dung bài viết:

Cảm nhận cảnh ngộ và sự phản kháng của nhân vật A Phủ.

Lai lịch của Ah Fu:

—— Ah Fu gia cảnh khó khăn, cha mẹ mất, anh sống sung túc, sức khỏe tốt, siêng năng hiếu học, giàu có dũng cảm nhưng không kiêu ngạo cũng không nóng nảy.

– A Phủ là người không bao giờ lùi bước trước cường quyền, bạo chúa. Apu biết rằng Asu là con trai của tướng quân, nhưng anh vẫn phải chiến đấu và trừng trị những kẻ xấu và những kẻ gây rối.

Tham Khảo Thêm:  Đáp án đề thi Ngữ Văn Tuyển sinh 10 năm học 2010 - 2011 (TP.HCM)

Đã có một ngày rất đau khổ trong nhà của thống đốc.

—— Sau khi A Phúc đánh quan thôn, bị quan trấn kinh, A Phúc bị đánh nhưng không van xin tha thứ. Anh ấy bướng bỉnh, có ý chí mạnh mẽ và không chịu khuất phục.

– Sau khi bị phạt, A Phủ trở thành một cư dân lao động khổ sai không công: “đốt rừng”, “cày rẫy”, “đào mương”, “săn trâu bò”, “bẫy cọp”, “chăn gia súc”, “…thả rông”. một con ngựa”, “quanh năm một mình đi, một mình đi gò, một mình đi rừng”. Nhưng hắn lại không nói một lời, mà là nhận, bởi vì địa chủ đáng chết, ức hiếp nhân dân thật là quá vô liêm sỉ. Ah Fu nhận lời, vì bản thân Ah Fu không gia đình, không nhà cửa, đã phạm tội và phải bị trừng trị.

——Hổ ăn thịt bò, A Phúc kiên quyết làm trái lời quan tổng đốc, quyết đi bắt hổ. Nhưng cuối cùng, anh ta phải tự đóng cọc và có người trói anh ta lại. Đau đớn vô cùng, ngoảnh lại thấy “một giọt nước long lanh chảy xuống hõm má xám xịt”, “từng hơi thở, chẳng biết tỉnh hay tỉnh”.

Sự phản kháng quyết liệt của nhân vật A Phủ.

——Điều này phù hợp với bản tính táo bạo và táo bạo từ nhỏ: cả nhà chết bệnh, cả làng ai cũng chết đói, vì vậy “dân làng chết đói đã ép A Phúc bán nó để đổi lấy Lúa Thái trên cánh đồng. Ah Fu mới mười tuổi. Năm 10 tuổi, Ah Fu bướng bỉnh không chịu ở lại vùng đất thấp. Ah Fu trốn lên núi và lạc vào Hong Yi.

—— Vào đêm xuân tình ái, trước khi đám trai làng do A Tố cầm đầu gây sự, A Phúc đã dũng cảm “vung tay ném con quay cực lớn vào mặt A Túc”, “lao tới, giật lấy sợi dây chuyền và đánh vào đầu anh ta ” xuống đất, xé toạc vai áo anh ta, đánh anh ta. “Động thái này rất dũng cảm, ngay cả khi nó chỉ là sự bộc phát. Ah Fu cho thấy anh ta không thể chịu đựng được sự sỉ nhục khi đối mặt với quyền lực.

——Đặc biệt là khi Mị cởi trói cho anh, mặc dù anh đau đến mức không thể quỳ gối đi lại, và thân thể không còn sức lực sau khi bị tra tấn, đứng và nhịn ăn, nhưng anh đã “ ưỡn eo muốn vùng dậy”. và chạy”; và cùng tôi, chúng tôi thoát khỏi dinh Thống đốc. Sự háo hức, mạnh mẽ của một người phụ nữ cùng cảnh ngộ đã thắp lại nghị lực và niềm khao khát tự do trong người con ngoan trò giỏi này.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *