Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

cam-nhan-kho-tho-cuoi-bai-tho-day-thon-vi-da

Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ “Đây thôn Vida” của Hen Mektu

Hàn Kết Đồ là nhà thơ thuộc trường phái thơ siêu thực, có hương vị thơ độc đáo, khác lạ, cách diễn đạt siêu thực, ngôn ngữ đặc sắc. Bài thơ “Đây là làng Weda” là một hương vị thơ trong trẻo, nồng nàn và hiếm có trong các bài thơ của Han Mektu. Cảm động trước tấm bưu ảnh Hoàng Cúc gửi cho Hàn Mặc Tử sau khi biết Hàn Mặc Tử phải lòng mình, nhà thơ đã viết bài thơ ca ngợi ngọn lửa tình xưa vẫn còn cháy. Bài thơ này thể hiện nỗi buồn và niềm khao khát của những con người yêu đời, yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên, yêu con người. Đặc biệt khổ thơ cuối thể hiện sự bối rối của tác giả trong mối tình đơn phương vừa khát khao vừa tuyệt vọng:

“Mo Keyuan, khách đường dài
Áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy…
ở đây rất nhiều sương mù
Có ai biết ông lớn không? ”

Theo bạn bè và người thân của nhà thơ, khi còn làm việc ở sở đo đạc đất đai ở Quy Nhơn, Han Mektu đã yêu một cô gái tên là Huangshi Jinzhu, chúng tôi quen gọi là Huangzhu. Đây là cô con gái một gia đình quan lại, có vẻ đẹp dịu dàng của một người nhà quê. Trên thực tế, đây chỉ là tình yêu đơn phương của Han Miketu.

Khi nhà thơ ốm nặng, nhận được thiệp chúc mừng của Hoàng Cúc. Lời chào không có chữ ký, nhưng những bức ảnh và những dòng chữ khác khuấy động trí tưởng tượng, truyền cảm hứng và gợi lên những bí mật cổ xưa của Hammectoo… Nhà thơ đã viết bài thơ này để gửi đến người con gái của mình. “Đây là Vida Village” chân thành nói. Trân trọng với người con gái mà anh phải lòng, với cảnh Huế, người Huế và quan trọng nhất là cuộc sống. Những điều đó đã làm cho tiếng nói nội tâm riêng tư của Hàn Kết trở thành tiếng nói muôn thuở của con người trong cuộc đời.

Dựa vào khổ thơ, ta có thể thấy rõ dòng cảm xúc của nhà thơ. Chẳng hạn, đoạn một miêu tả cảnh đẹp của khu vườn thôn Vị, mong một ngày được thăm lại cảnh xưa; đến đoạn hai tả cảnh sông nước dưới ánh trăng kì ảo: gió, mây, nước, hoa hai đầu.. .trong không gian hiu quạnh, hiu quạnh. Các tính năng thực và ảo đang dần biến đổi. Khung cảnh đượm buồn, hệt như nỗi khắc khoải, trăn trở, ngột ngạt của nhà thơ trước linh cảm về một mối tình tan vỡ, chia ly, đoạn ba khắc họa hình ảnh người lữ khách và xứ sở sương mù, một cảnh đẹp như mơ. Dù có khách phương xa, áo trắng… nhưng mọi thứ đều nhạt nhòa, như một tình yêu chớm nở vội tan vào hư vô, để lại trong lòng người những hoài nghi, mong chờ.

Tham Khảo Thêm:  Cách làm bài văn nghị luận chứng minh một ý kiến, một nhận định văn học

Những cô gái trong thơ của Han Ketu là hiện thân của vẻ đẹp cuối cùng trên thế giới ở khắp mọi nơi. Khổ thơ cuối của bài thơ cũng tập trung vào hình ảnh người thiếu nữ. Hình ảnh gần gũi với “họ” đã trở nên cá tính, xa cách và hư ảo. Lời thơ như tiếng thổn thức, nghẹn ngào, uất ức, trằn trọc, tủi hổ:

“Mo Keyuan, khách đường dài
Áo tôi trắng quá không nhìn thấy…”.

Bên trên là khu vườn xinh đẹp, vầng trăng tròn vành vạnh sáng ngời, nay lại là bóng dáng kiều diễm của “lữ khách phương xa”. Bức ảnh này khiến chúng ta nhớ đến một khuôn mặt khó quên được che phủ trong lá tre. Đây là vẻ đẹp trinh nguyên mà nhà thơ yêu thích, là hình ảnh người con gái Huế tràn đầy sức xuân. Kèm theo số đó là màu trắng tinh khôi. Màu áo ở đây cũng là màu áo trong tâm tưởng. Người viết tưởng tượng thấy lại màu trắng của ký ức trong tâm trí nên không có thật. Lời thơ huyền ảo mà hay, chí lý, thật bất ngờ: Áo em trắng quá nhìn không thấy. Màu trắng lúc này lấn át cả suy nghĩ và cảm xúc của nhà thơ. Những bài thơ hoàn cảnh trở thành những bài thơ tình yêu. Một kiểu yêu đơn phương, nghiêm túc và có phần đáng thương:

“Ở đây có sương mù và giống như con người.
Có ai biết ông lớn không? ”

Giữa anh và nơi ấy là khoảng cách như sương khói: sương mù không gian, sương mù thời gian, sương mù tình yêu vô vọng. Ở câu thơ cuối, hai đại từ “ai” chỉ hai người có quan hệ ruột thịt với nhau. Những tín hiệu yêu thương của con người hiện diện, nhưng không đủ để cứu các linh hồn, nhất là những linh hồn bất hạnh. Nhà thơ muốn đỉnh cao của tình người: sự táo bạo. Trong bài thơ này có một chút hờn giận, nghi hoặc và hơn hết là sự thừa nhận của một trái tim.

Hai câu cuối đưa ta vào nỗi nhớ của nhà thơ. Làn khói che mờ nhân ảnh không phải là làn khói trong đời thực mà là làn sương tình trong lòng thi nhân, lúc thi nhân đắm say trong mộng. Ở đâu có nắng từ cây trầu, vườn vẫn xanh như ngọc, mặt ô chữ không còn mây gió, nước sầu, hoa bỏng, sông trăng, thuyền chở trăng… mà thôi. sương phủ bóng người. Không chỉ bóng em mờ mà thân anh cũng nhòe trong sương lạnh. Phần còn lại có thể có nhân vật tình yêu, nhưng nhà thơ vẫn phân vân và lo lắng: biết tình ai bền chặt?

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận về vấn đề ngộ độc do thực phẩm nhiễm độc, nhiễm bẩn hiện nay

Ở đây, một tình yêu đơn phương bị dày vò một cách đáng thương. Nỗi băn khoăn, day dứt không nguôi càng nhấn mạnh khát vọng được sống, được yêu thương, sẻ chia với cuộc đời. Nỗi trăn trở, day dứt không ngừng càng nhấn mạnh niềm khao khát sống, sự đồng cảm yêu thương, sẻ chia cuộc đời của tác giả.

Câu “lữ khách phương xa” mang tính chất gợi tả, ngắt nhịp 4/3 tạo nhịp điệu vội vã. Nhấn mạnh sự mong đợi tha thiết, cầu xin quá khứ xa xôi, tất cả là vô vọng. Hình ảnh tà áo trắng trong sương mù làm cho hình bóng mờ mờ trước mắt, cả trong tiềm thức. Màu áo chất chứa bao kỉ niệm trong tôi trở nên nhạt nhòa, xa xăm. Những câu hỏi tu từ cộng với đại từ tầm thường “ai”—một kiểu đa nghĩa khiến tư duy chìm xuống vực thẳm. Những chập chờn tự nhiên, những bóng ma, những giấc mơ, vận động theo logic của cảm xúc. Đó là cái tôi đau đớn, nhạt nhòa, là cảm giác nghi ngờ, lo lắng, tuyệt vọng, là tâm trạng đau đớn, là mặc cảm không dám kỳ vọng vào sự giàu có, muôn màu của con người nơi đây.

Phần ba tiếp nối mạch nguồn tình yêu của hai phần trước, làm sâu sắc thêm tình yêu, từ sóng gió đến đứt đường. Từ khung cảnh thiên nhiên trù phú, rực rỡ ở phần một dần chìm vào cõi mộng mơ, bước sang phần ba ngập tràn khói lửa. Một tình yêu thật nồng ấm nhưng đành để nó tan biến vào một nơi vô định, mờ mịt chỉ để lại dư vị đậm đà trong lòng người, trong lòng người.

Bài thơ bắt đầu bằng một giai điệu tươi vui nhưng lại kết thúc bằng một kết thúc buồn, như lỡ hẹn. Phải chăng nội dung bài thơ chỉ giới hạn trong nỗi đau cụ thể của tác giả khi hết yêu một cô gái Huế? Nếu vậy, nó không tồn tại ngày hôm nay. Nó cũng không đại diện cho nỗi đau của hàng ngàn cậu bé bất hạnh trong Ngôi Trường Tình Yêu. Nỗi bẽ bàng trong bài thơ ăn sâu bén rễ, vượt qua khung trời của tình yêu đôi lứa, diễn tả tâm trạng buồn vui chưa bao giờ vui mà trong sáng vội vã đến chiều bao mộng lành. Tất cả vẻ đẹp đến từ phạm vi. Đó là tâm trạng của những người trí thức trẻ những năm 1930-1945, những người rất phấn khởi kiên định ý kiến ​​của mình nhưng luôn bị áp lực của xã hội phủ nhận, ánh sáng cách mạng chưa ló rạng.

Tham Khảo Thêm:  Đề bài: Đọc - hiểu về mối quan hệ giữa EQ và IQ

Tác giả lặng người trong giấc mơ. Vị khách phương xa này dường như không liên quan gì đến nhân vật của anh trong câu đầu tiên, mà mô tả một người khách má hồng mà anh gặp thoáng qua và sẽ nhớ mãi. Màu áo trắng là màu của khát khao, màu của ký ức hư ảo. Làng Ngụy ở đây chỉ là một nơi liên quan đến màu trắng đó. Thơ về đất nước biến thành thơ tình. Tình yêu đơn phương thật khó định nghĩa.
Câu thơ cuối dẫn ta đến cõi của tâm. Đây là một tình yêu mới, một sự mê đắm vô hình. Những suy nghĩ thơ đùa giỡn với, gợi ý, cảm nhận nhưng không thể giải thích được …

Diễn biến tâm trạng của nhà thơ theo các hướng: khát khao cháy bỏng – hi vọng bấp bênh – ước mơ vấn vương. Càng về sau sầu càng sầu. Đây là những mức độ khác nhau của tình yêu vô vọng. Tuy nhiên, đằng sau tình yêu ấy vẫn là một nỗi nhớ da diết về cuộc đời. Những câu hỏi này là hình thức mà nhà thơ bày tỏ tâm trạng của mình. Giọng điệu của cả bài thơ trở nên phong phú và sâu lắng hơn, và ba dòng tưởng chừng như độc lập lại tự nhiên liên kết với nhau tạo thành một bài thơ, đẹp đến nao lòng.

Khổ thơ cuối của bài thơ “Đây thôn Weida”, mỗi khổ thơ chứa đựng một chất thơ trọn vẹn, có thể chắt lọc độc lập mà không mất đi sức hấp dẫn. Câu thơ nào cũng là tứ tuyệt. Nhưng tất cả đều là của nhau, tất cả đều ràng buộc với nhau, không thể loại bỏ, không cần thêm ý nghĩa, vị trí của mỗi câu không thể đảo ngược, và lời nói không thể thay đổi. Bài thơ này trong sáng. Dường như ai cũng cảm nhận được vẻ đẹp của nó, nhưng phân tích mãi thì vẻ đẹp ấy vẫn bí ẩn. Nỗi buồn của bài thơ trong trẻo và thấm thía.

Trong làn sương mờ ảo của tình yêu, thấp thoáng là tình yêu quê hương đất nước. Vì nó khơi gợi và lay động cảm xúc chung của rất nhiều người, bài thơ thể hiện cảm xúc riêng của tác giả này đã tạo nên một âm hưởng sâu rộng và lâu dài trong tâm hồn của nhiều thế hệ những người yêu mến Hammett. Khổ thơ cuối bài thơ “Đây thôn Vida” gói ghém niềm hi vọng trong sương mù mênh mông và hoang mang vô tận. Không có gì đáng sợ khi niềm tin im lặng.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *