Cảm nhận vẻ đẹp dòng sông Hương dưới góc nhìn nghệ thuật trong Ai đã đặt tên cho dòng sông?

cam-nhan-ve-dep-dong-song-huong-duoi-goc-nhin-nghe-thuat-trong-ai-da-dat-ten-cho-dong-song

Trong Ai Đặt Tên Cho Dòng Sông? “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương từ điểm nhìn nghệ thuật.

Hoàng Phúc Đường là nhà văn chuyên viết bút ký, văn xuôi. Các tác phẩm của anh gắn liền với tình yêu quê hương, yêu đất nước, yêu con người, đặc biệt là văn hóa Huế như: “Ngôi sao trên nóc tháp Phù Vân”, “Ai đã đặt tên cho dòng sông này?”… trong đó tùy chọn “Ai đã đặt tên cho dòng sông này?” Đây thực sự là một trong những chương hay nhất của tác giả viết về một dòng sông đẹp như thần thoại – Sông Tương Hương.

bút ký “Ai đã đặt tên cho dòng sông này?” Hoàng Phủ Ngọc Tường viết tại Huế năm 1981, in thành sách cùng tên. Luận văn được chia làm ba phần. Trích dẫn sách giáo khoa cho Phần I. Tác giả dùng bút pháp này để mang đến cho người đọc cảm giác thơ mộng, đẹp như tranh vẽ của dòng sông Hương chảy từ núi Dài qua thành phố Huế để ra biển.

Sông Hương, từ nguồn, là dòng sông có mối thâm tình với Trường Sơn. Thượng nguồn sông Hương mang vẻ đẹp của sức sống mãnh liệt, hoang dã, huyền bí, sâu lắng nhưng cũng có lúc dịu dàng, nồng nàn. Đó là hình ảnh ẩn dụ cho sự dữ dội, hoang dã của dòng sông: “Nó như một bản anh hùng ca trong khu rừng cổ thụ, gầm lên dưới bóng cây đại thụ”. Sông Hương khi chảy qua những địa thế hiểm trở thì mang vẻ đẹp hung dữ: “vượt qua dữ dội, xoáy vào đáy vực thăm thẳm huyền bí như một cơn lốc”, nhưng cũng có lúc là sự “dịu dàng, trữ tình” làm say lòng người trong dài lâu. chói lọi giữa sóng biển. Đỗ quyên rừng Red Mile.

Nhà văn đã nhân cách hóa dòng sông là “cô gái giang hồ tự do và hoang dã”. Dòng sông được rèn giũa bởi những cánh rừng già dành cho những “tâm hồn dũng cảm, tự do và trong sáng”. Đó chính là sức mạnh bản năng của người con gái, bị cấu trúc địa lý vùng miền chinh phục và bước ra khỏi rừng, nó “nhanh chóng mang vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành sứ mệnh văn hóa vùng miền của bà mẹ phù sa”.

Tham Khảo Thêm:  So sánh vẻ đẹp ngôn từ trong Chữ Người tử tù và Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Dựa vào kiến ​​thức địa lý, tác giả đã miêu tả chi tiết về sông Hương bằng những bức tranh: “Sông Hương vừa ra khỏi núi thì đổi dòng, khúc quanh một khúc ngoặt ở giữa. đường cong thoai thoải.” Ở Hoàng Theo Phù Ngọc Tường, sự biến đổi này giống như “một cuộc tìm kiếm có ý thức để đến được nơi gặp gỡ thành phố của tương lai”. Sông Hương vẫn là một khúc quanh thoai thoải nhưng có sự thay đổi: khi gặp Ngọc Trản thì rẽ hướng tây bắc, men theo đáy bãi Nguyệt Biều, Lương Quán rồi đột ngột vẽ một vòng cung rất tròn về phía đông bắc, bám lấy chân núi Thiên Mụ, xuống Huế.

Cảnh sông Hương có lúc như một bức tranh có đường nét, hình khối: “Màu nước chuyển sang xanh thẫm, rồi từ đó trôi giữa hai ngọn núi như một lâu đài, bỗng hiện ra một điểm cao như Vọng.Cảnh, Tam Thai, Lưu Bảo, lúc nào người ta cũng thấy sông mềm như lụa, thuyền nhỏ như con thoi.” Người đọc cũng sẽ bắt gặp vẻ đẹp muôn màu muôn vẻ, chia sắc trời Tây Nam thành phố thành: “Sáng sớm xanh biếc, xanh biếc trưa vàng, chiều tím”.

Dòng sông Hương mang vẻ đẹp trầm mặc dưới chân rừng thông, nơi có những lăng tẩm uy nghiêm và kiêu hãnh của các vị vua nhà Nguyễn. Dạo bước trong tiếng chuông ngân vang của tháp Thiên Mục là một nét đẹp triết lý và cổ kính. Tản bộ trên bãi biển cát xanh ở ngoại ô Jinlang, có một vẻ đẹp “ấm cúng”. Đi ra khỏi thành phố, đi qua bờ kè tre, lũy tre và những hàng cây trầu không ở làng Weida, có một vẻ đẹp như mơ trong sương mù.

Từ Kim Long, sông Hương nhìn thấy cảnh “cây cầu trắng in hình bầu trời, nhỏ như vầng trăng khuyết”. Đó chính là cây cầu Tràng Tiền nối đôi bờ sông thơ mộng. Không chỉ vậy, vẻ đẹp của sông Hương còn được miêu tả là “Đối diện với thành phố ở cồn cát Davigne, sông Hương uốn một cánh cung rất dịu dàng về phía cồn cát Heng”. Nhà văn như thổi hồn vào cảnh vật: “Khúc quanh ấy làm cho dòng sông như mềm lại, như tiếng “xin vâng” của một tình yêu không nói nên lời”. “Tôi nhớ dòng sông Hương chảy chậm trong thành phố” Phút đầu tiên đến với “Người tình” sông Hương là như thế này! Cô ấy tái tạo lại bản thân để cung cấp những điều tốt nhất cho người yêu của mình.

Tham Khảo Thêm:  Làm sáng tỏ ý kiến: “Văn chương giúp ta trải nghiệm cuộc sống ở những tầng mức và những chiều sâu đáng kinh ngạc...."

Từ dòng sông Hương xinh đẹp, người viết liên tưởng đến nhiều dòng sông trên thế giới như sông Xen, sông Nê-va, sông Đa-núp… và nhận ra điểm giống nhau của chúng là đều chảy vào trung tâm thành phố. Nhưng sông Hương Khác với những dòng sông khác, vì còn giữ được vẻ cổ kính, nếu như sông Neva quá nhanh, thì sông Hương lại rất chậm và buồn, như chậm rãi “đây là điệu cảm xúc chậm của xứ Huế”.

Tình yêu của Giang Anh dành cho Thành Huệ cũng rất sâu đậm. Sông Hương dường như không muốn xa thành phố: “Rồi tôi chợt nhớ ra điều mình chưa kịp nói. Nó chợt đổi dòng, quay đông tây, gặp thành phố lần cuối ở góc đường của Bao Vinh xưa Tác giả đặt Sông Hương So sánh với Joe ân cần trở về tìm Kim Jong nên khi nhìn “khúc quanh này” tôi cho là “kỳ cục” Tác giả cho rằng “khúc quanh” là “Lời thề non nớt, thậm chí thận trọng tán tỉnh tình yêu”. Sự trở lại của sông Hương sẽ là “Lời thề trước biển” Tác giả cho rằng: “Lời thề ấy vang khắp sông Hương và biến thành câu ca dao. và những người sẽ luôn trung thành với đất nước.”

Tác giả liên hệ sông Hương với ca Huế: “Sông Hương đã trở thành một tài nữ đánh đàn tính đêm khuya… Chắc hẳn, toàn bộ nền ca nhạc Huế được hình thành trên mặt sông”. nhớ lại một người chơi đàn tỳ bà gần đây, một nghệ sĩ trăm tuổi, một đêm nọ, ông nghe con gái mình ngâm thơ “Trong veo như cánh sếu bay qua / Shen Ruxin và nửa dòng nước”. Họa sĩ đứng dậy, vỗ đùi, chỉ vào trang sách và nói: “Là bốn cõi”.

Cùng nét bút tài hoa và khí thế mạnh mẽ, Hoàng Phủ Ngọc Tường nghĩ đến Nguyễn Du “Nguyễn Du bao năm lênh đênh trên sông này với vầng trăng buồn. cách lập luận độc đáo, tài hoa khiến người đọc không khỏi thích thú, hồi hộp.

Tham Khảo Thêm:  So sánh nhân vật Việt và nhân vật Tnú

Nhưng không phải lúc nào sông Hương cũng là cô gái yêu kiều, dịu dàng, mềm mại trong lòng Huế, ngày xưa sông Hương có tên là Linh Giang, cùng Viên Châu đánh giặc bảo vệ biên cương phía Tây. Quê mẹ (tên sông Hương ghi trong Du Ca Ký của Nguyễn Thiếp là Linh Giang).

Dòng sông ấy là điểm tựa, bảo vệ biên cương suốt thời Đại Việt. Vào thế kỷ 18, nó rực rỡ phản chiếu kinh đô Phú Xuân, gắn liền với tên tuổi người anh hùng Nguyễn Huệ. Vẫn là da thịt bầm tím, máu me “nó đã có một lịch sử bi thảm vào thế kỷ XIX”. Nó bước vào thời kỳ Cách mạng Tháng Tám với kỳ tích đáng kinh ngạc. Nơi đây đã chứng kiến ​​cuộc tổng nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Dòng sông Hương luôn gắn liền với lịch sử của Huế và lịch sử của dân tộc.

Có một truyền thuyết ở làng Thanh Trung, nơi trồng rau thơm ở Huế: Vì yêu dòng sông đẹp, người dân hai bên bờ sông Hương đã đun nước hoa cỏ đổ xuống sông để làm xanh. Nước. Nó luôn luôn thơm. Phải chăng đây là cách giải thích về cái tên Hương Giang – dòng sông gắn liền với Huế, với mối tình của Hoàng Phủ Ngọc Tường?
Ngôn ngữ trong sáng, phong phú, linh hoạt, giàu hình ảnh, giàu ý thơ, sử dụng nhiều biện pháp liên tưởng như: ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ, v.v., có sự kết hợp hài hòa giữa cảm xúc, trí tuệ, chủ quan, chủ quan, và khách quan. Ngòi bút có những liên tưởng diệu kỳ, vốn hiểu biết phong phú về địa lý, lịch sử, văn hóa nghệ thuật và kinh nghiệm bản thân.

Bài viết trích đoạn “Ai đã đặt tên cho dòng sông này?” Gợi vẻ đẹp xứ Huế và tâm hồn con người xứ Huế qua cách quan sát sông Hương sắc sảo của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Hoàng Phủ Ngọc Tòng xứng đáng là một thi nhân của thiên nhiên, một từ điển sống của xứ Huế, một nhà văn giàu lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Bài viết giúp bồi đắp tình yêu, lòng tự hào về non sông, đất nước.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *