Cảm nhận ý nghĩa chi tiết tấm ảnh nghệ thuật trong bộ lịch cuối năm trong truyện Chiếc thuyền ngoài xa

y-gia-chi-tiet-ba-ảnh-nghe-trong-nhat-lich-trong-cach-thuy-ngoai-ngoai

Nguyễn Minh Châu là nhà văn kí hiệu. Truyện ngắn Nguyễn Minh Châu sau 1975 có thể cô đọng, đa nghĩa một phần là do tác giả đã sáng tạo những hình ảnh, chi tiết tượng trưng. Thuyền bên ngoài là một ví dụ như vậy.

Những hình ảnh trong bộ lịch cuối năm đặt dấu chấm hết cho tác phẩm nhưng luôn đi kèm với cảm nhận, trải nghiệm của họa sĩ Phùng và độc giả: “Không chỉ trong bộ lịch năm ấy… lẫn với đám đông”. Không khó để nhiều độc giả nhận thấy dường như có hai bức ảnh trong một khung hình.

Trước hết, đối với người sành nghệ thuật, đó là một bức ảnh nghệ thuật thuần túy: một bức ảnh đẹp toàn bích, một cảnh quý, được kết tinh cẩn thận và cả sự may mắn của người nghệ sĩ (sau một thiên niên kỷ mai phục, Phùng bắt được). Chụp một chiếc thuyền từ xa, vẻ đẹp của sự hài hòa giữa con người và cảnh vật. Một cảnh đẹp được ghi lại trong một ấn tượng nghệ thuật thuần túy. Một bức ảnh không chỉ mang lại niềm hạnh phúc cho người sáng tác mà còn thuyết phục những người sành nghệ thuật rằng nó có sức sống trường tồn “mãi mãi”…

Đằng sau bức tranh nghệ thuật là bức ảnh chụp người thật màu xanh lõa thể, chính giữa bức ảnh là dáng người cao, thô kệch của một người thợ lặn… Bước đi chậm rãi, hai chân đặt trên nền đất cứng, lẫn vào giữa đám đông. Một hình ảnh không còn thơ mộng mà rất hiện thực. Bức ảnh này đã trở thành gợi ý của Phụng “mỗi khi nhìn kỹ vẫn thấy”.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về lòng kính trọng thầy cô giáo

Nhưng tại sao chỉ Phụng có khả năng thấu thị còn những người khác thì không? Là vì ​​Phùng biết nhìn kỹ, nhìn dài, nhìn thẳng; biết tìm những cái “thô, ướt, nhợt, trắng…” qua sắc hồng hồng của sương sớm. Quan trọng nhất là Phụng biết nhìn nhận sự việc bằng kinh nghiệm. Nói cách khác, Feng không chỉ quan sát, mà còn sống, chịu đựng nỗi đau của một người đàn bà đánh cá, lắng nghe câu chuyện của cô ấy.

Nguyễn Minh Châu sử dụng nghệ thuật tương phản kết hợp với một chút phi lý (ảnh đen trắng mà hồng hồng) tạo nên một ẩn dụ nghệ thuật mang nhiều thông điệp, cảm nhận:

Trước hết, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, nhưng giữa cái đẹp của nghệ thuật và cái đẹp của cuộc sống luôn có một khoảng cách. Đôi khi, đằng sau vẻ đẹp mộng mơ, tưởng chừng như hoàn hảo ấy lại là hiện thực cuộc sống đầy rẫy những khiếm khuyết và đau thương. Vô tình, vẻ đẹp nghệ thuật thuần túy trở thành vẻ đẹp giả tạo…

Thứ hai, hãy nhìn thẳng vào cuộc sống, cho dù nó không thơ mộng như chúng ta
nghĩ.

Thứ ba, để rút ngắn khoảng cách giữa nghệ thuật và đời sống, để phản ánh chân thực cuộc đời người nghệ sĩ phải sống thật như thật, gần gũi với những số phận cá nhân đầy bi kịch, lắng nghe câu chuyện của họ…

Tham Khảo Thêm:  Chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa nhân đạo trong văn học trung đại

Chi tiết này gieo vào một tình huống tự nhận thức, làm nổi bật tính cách của Phong rõ hơn: Phong không nhìn đâu mà cày, lật, đào sâu hơn vào bức tranh của mình. Bản thân nghệ thuật dường như đã được hoàn thiện. Không ai bắt anh làm, cũng không ai biết anh làm, nhưng với ý thức trách nhiệm, lương tâm của một người nghệ sĩ chân chính buộc anh phải trăn trở như vậy. Hình tượng con người hay tác giả Phùng, như nhà văn đã từng tự răn mình: không được quyền miêu tả cuộc sống một cách hời hợt. Lo lắng đã trở nên phổ biến.

Mãi đến cuối, chi tiết của bức ảnh mới lộ ra, và không phải ngẫu nhiên mà Ruan kết thúc truyện ngắn của mình bằng chi tiết này: Phụng nhận nhiệm vụ chụp lịch cuối năm mà anh đã đặt cho mình. Một sự nghiệp quan trọng trong nghệ thuật (làm thế nào để đẹp để đáp ứng thị hiếu của các nhà xuất bản và mọi người, trong khi nói một cách trung thực về cuộc sống). Phùng chụp bộ ảnh này bằng tất cả đam mê và trách nhiệm, anh cảm nhận được niềm vui của một người nghệ sĩ chân chính.

Nhưng khi công việc kết thúc, chính bức ảnh này đã khiến anh lo lắng không nguôi và vỡ òa nhiều nhận thức. Chi tiết của những bức ảnh trở thành cấu trúc của truyện ngắn này. Cá nhân tôi vẫn tự đặt ra câu hỏi: Nếu được chụp ảnh Phụng, tôi sẽ làm thế nào? điều đó phải rất thú vị!

Tham Khảo Thêm:  Hướng dẫn các bước tiến hành đọc hiểu văn bản văn học

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *