Diễn biến tâm trạng nhân vật Mị trong đêm cắt dây trói giải thoát cho A Phủ

Dien-bien-tam-trang-nhan-vat-mi-trong-dem-cat-day-troi-giai-thoat-cho-a-phu-678

Nhân vật Mị cắt dây cứu A Phủ trong tâm trạng đêm

Đỗ Hoài là nhà văn tiêu biểu của văn học Việt Nam thế kỷ 20. Ông có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học cách mạng ở nhiều lĩnh vực, nhiều thời kỳ. “Nhà họ Phù” là một trong những truyện ngắn lấy núi làm chủ đề hay nhất của Đỗ Hoài Hà trong văn học chống Pháp. Tô Hoài đã miêu tả rất thành công tâm trạng và hành vi của nhân vật Mị trong đêm cắt dây trói cứu A Phủ và tự giải thoát cho mình.

Vợ chồng A Phủ đã miêu tả chân thực số phận éo le, tủi nhục của những người lao động nghèo vùng Tây Bắc dưới ách áp bức của các thế lực phong kiến ​​vùng cao. Đồng thời, tác phẩm cũng phát hiện và miêu tả sinh động vẻ đẹp tinh thần, sức sống tiềm tàng và quá trình thức tỉnh trước ánh sáng tự do của một thế hệ đồng bào các dân tộc Tây Bắc.

Tôi là nhân vật được nhắc đến nhiều nhất trong Ah Fu couple. Vai Mị nổi bật hơn cả nội dung tác phẩm, thể hiện sự hiểu biết phong phú và tài miêu tả tâm lí nhân vật của nhà văn Dư Hoài.

Tôi là một cô gái trẻ và xinh đẹp. Cô ấy là một bông hoa nở rộ ở Hongyi. Mùa xuân nở báo trước một tương lai tươi sáng. Tuy nhiên, ngay khi hoa vừa nở, họ còn chưa kịp nếm trải hạnh phúc của cuộc đời thì bất hạnh đã ập đến. Cha mẹ tôi nợ Thống đốc Bacha khi họ còn trẻ. Họ đã làm việc chăm chỉ cả đời mà vẫn không thể trả hết món nợ đó. Vì vậy, thống đốc của Bacha đã ra lệnh bắt tôi (con gái của họ) và biến tôi thành vợ của Asu (con trai của Bacha) để tiếp tục trả nợ.

Tai họa bất ngờ ập đến khiến tôi bất ngờ. Không thể chấp nhận thực tại, tôi đã cố tự sát bằng một nắm lá. Nhưng vì quá thương cha già, cô đành ngậm đắng nuốt cay về làm vợ quan tổng đốc. Bao nhiêu ước mơ, như mây mỏng trên núi cao, bỗng chốc tan tành. Tuổi thanh xuân tươi đẹp đầy khát khao của tôi đã bị số phận nghiệt ngã đánh gục một cách nặng nề.

Để phản đối sự bất công này, tôi đã im lặng cả ngày. Cô làm việc trong im lặng, không biết ngày đêm. Tôi không nói, tôi không cười, tôi như một con rùa trong góc. Cuộc sống trẻ dường như đã bị mất. Tôi sống như một kẻ chết, vô hồn và vô cảm. Trái tim tôi lạnh giá vì đau đớn.

Tham Khảo Thêm:  Bàn về sống đẹp: Ôi! Sống đẹp là thế nào, hỡi bạn? (Tố Hữu)

Như bạn có thể thấy, đây là một hình thức phản đối thụ động. Nhưng đối mặt với quyền lực và thần quyền, tôi không còn cách nào tốt hơn. Có vẻ như cô ấy sẽ sống như thế này cho đến khi Chúa mang cô ấy đi. Nhưng không ai có thể ngờ rằng nguồn sống vẫn cháy bỏng trong người cô gái khốn khổ ấy. Mỗi khi có cơ hội, nó lại trỗi dậy.

Cuộc sống ấy lần đầu tiên sống dậy trong tôi khi những chàng trai, cô gái bóp còi inh ỏi trên đỉnh núi vào những buổi tối mùa xuân. Trong làn hơi ngà, nàng nghe rõ tiếng du dương của cuộc đời. Có gì đó khuấy động trong trái tim người đàn bà đau khổ. Nó khiến các cô gái trẻ muốn ra ngoài, thổi kèn và hát giữa rừng. Sau đó, cô bị đánh đập dã man nhưng khát vọng sống tốt đẹp cũng được định hình, tiếp tục ẩn chứa trong sâu thẳm tâm hồn.

Lần thứ hai, vào đêm đông năm ấy, tôi gặp Apu mà nước mắt lưng tròng. Giọt nước mắt của một người cùng cảnh ngộ lại đánh thức sự rung động trong tôi.

Cuộc đời của A Phủ đối với Thống lý Pá Tra cũng không khác gì của tôi. Chỉ vì Asu bị thương trong một cuộc tranh chấp mà Ah Fu buộc phải làm người ở cho đến cuối đời. Thật nực cười, nhưng với quyền hạn của thống đốc, nó rất có lý. Sau đó, Afu đang tập trung vào việc săn bắn thì vô tình để một con bò bị hổ bắt và bị thống đốc Pacha trói vào cột trước sân. Anh ta bị đói và khát, và anh ta không được thả cho đến khi gia đình của Asu bắt được con hổ.

Hai người vô cùng bất mãn, nhưng lại không có cơ hội bày tỏ. Họ gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu. Đêm đông năm ấy, sau nhiều ngày chịu giá rét, bị đánh đập, bị bỏ đói đến kiệt sức vì khát, A Phúc biết rằng mình nhất định sẽ chết. Anh thấy ngọn lửa cháy hàng đêm cho đến sáng, và anh biết người đã ngủ bao nhiêu đêm. Tôi không biết ai là người đứng sau bức bình phong, anh ấy luôn bước vào để nhờ giúp đỡ, nước mắt không thể ngừng chảy.

Sau bức bình phong, đối diện với nơi Apu bị trói, vì không ngủ được nên đêm nào Apu cũng đốt lửa. Cô ấy không quan tâm những người bị trói bên ngoài là sống hay chết, bởi vì linh hồn của cô ấy đã khô héo từ lâu. Mặt khác, tra tấn và chết chóc trong Dinh Thống đốc cũng rất phổ biến.Cảnh đánh đập, bắt cóc vẫn diễn ra hàng ngày trong nhà tù đó

Tham Khảo Thêm:  Phân tích hình ảnh nhân vật Tràng và vẻ đẹp của tình người trong truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân

Nhưng đêm nay, khi ánh lửa bập bùng ngoài sân, nàng chợt bắt gặp ánh mắt của A Phúc, nước mắt lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo đã xám lại vì kiệt sức. Một tia tuyệt vọng lóe lên trong ngọn lửa, tràn đầy sự cầu xin, cầu xin sự giúp đỡ khiến cô giật mình. Những giọt nước mắt lăn dài trên má Asu khiến tôi nhớ lại những ngày Asu bị trói, bị đánh đập và bị bỏ đói cho đến chết. Thật đau đớn khi nghĩ đến hoàn cảnh của tôi. Tôi càng yêu bản thân mình, tôi càng yêu Ứng dụng.

Nhớ lại những giọt nước mắt và cảnh tượng bị hành hạ khi cô bị bắt vì làm vợ thống đốc. Nước mắt bơ vơ không biết khóc cùng ai. Tôi khóc khi nghĩ đến cái chết. Đột nhiên, cô nghĩ rằng Ah Fu sẽ chết. Cô hoàn toàn choáng ngợp. Ý nghĩ về cái chết không thể tránh khỏi của Apu cứ lởn vởn trong tâm trí anh: “Tôi là một xác chết nữ, và nó đã buộc tôi phải trở về ngôi nhà ma ám của nó, vì vậy tôi chỉ có thể chờ đợi ngày tôi được lấy ra… trong khi những người khác phải chết. Vị trí”.

Lần đầu tiên trong đời, cô nghĩ đến cái chết của người khác. Tình yêu và sự đồng cảm lớn lao đã khiến tôi quên đi chính mình và hướng về người khác. Trong tâm hồn tôi bỗng trào dâng niềm cảm thương thương người đàn bà chịu bao cay đắng, bất hạnh. Nó cuộn mình lại, như thể có một sức mạnh nào đó đang trỗi dậy, tìm lối thoát. Lúc này, cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tính cách của tôi đã thay đổi rất nhiều. Tình yêu chiến thắng nỗi sợ hãi. Trong phút chốc, Mị đã có hành động táo bạo là cắt dây trói giải thoát cho A Phủ.

Đây là một quyết định rất khó khăn. Xiềng xích trói buộc cuộc đời, cuộc đời của những con người như tôi và A Phủ vốn dĩ có sức mạnh ghê gớm. Cường quyền và thế lực thần quyền luôn bao trùm lên suy nghĩ và cuộc sống của người dân phố núi. Nếu A Phúc được thả ra, tôi sẽ là người gánh tội thay cho anh ta, bị trói vào cọc và bị đánh chết.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận vấn đề vô cảm của con người ngày nay

Tuy nhiên, tôi đã dũng cảm cắt dây. Bởi vì với tôi cái chết vẫn dễ dàng hơn cuộc sống bây giờ. Mỗi lần đứt dây là một lần hận sâu. Tôi cắt bỏ xiềng xích tàn ác, không chỉ để cứu Apu mà còn để chống lại sự áp bức của cường quyền và thần quyền. Đó không phải là một hành động liều lĩnh thiếu suy nghĩ, mà là một hành động dũng cảm, vượt qua nỗi sợ hãi bên trong. Hành động vì hận thù và bất lực.

Khi Apu được thả ra khỏi vòng tay của anh ta, anh ta đã khuỵu xuống. Một thời gian ngắn, nhưng đủ khiến tôi suy nghĩ về cuộc đời. Tôi thì thầm với Apu: “Chạy đi!”. A Phúc chạy vào bóng tối, vừa chạy vừa lăn xuống dốc, như thể phải rời khỏi nơi này. Nhìn thấy cảnh này, tôi chợt bừng tỉnh. Dù bị tra tấn đến chết nhưng khi được trả tự do, Ah Fu lại khao khát được sống sót nên mới chấp nhận gông cùm một cách dễ dàng như vậy.

Apu đang chạy. Anh ta đang thoát khỏi quyền hạn của thống đốc. Anh sẽ đi đâu, không ai biết. Nhưng chắc chắn nơi đó sẽ tốt hơn nơi này. Tôi nhận ra con đường giải thoát của chính mình. Cô chạy theo A Phúc. Và khi cô ấy đuổi kịp, cô ấy lạnh lùng nói: “Afu, tôi sẽ đi với bạn. Bạn sẽ chết ở đây.” Những hành động tự phát đã mở ra một trang mới trong cuộc đời tôi. Họ trốn thoát khỏi Kang Yi, thực hiện lý tưởng cách mạng của mình, kết hôn như vợ chồng và sống một cuộc sống hạnh phúc.

Đêm tôi cắt dây giải thoát Apu, ngòi bút của Đỗ Hoài hồi hộp dõi theo từng bước tôi đi. Trong đêm tối, anh nhìn nhân vật của mình đau khổ mà bất lực một cách đáng thương. Cho đến khi Mi đuổi kịp Apu, anh cũng vui mừng khôn xiết. Tô Hoài sống chân thành trong nhân vật, ông chưa bao giờ từ bỏ vai diễn của mình. Anh nhanh chóng tìm ra con đường lý tưởng để hướng nhân vật đến nguồn sáng đó. Đây cũng là một bước tiến lớn đối với lý tưởng của các nhà văn và văn học kháng chiến chống Nhật. Vai Mị là sự kết tinh cao độ của tình cảm nhân văn và lí tưởng cách mạng đã ăn sâu vào lòng nhà văn.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *