Làm sáng tỏ nhận định: Người vẫn còn mang vết thương đã toan đi chữa vết thương cho người khác. Tôi nghĩ nghề viết và người viết cũng đơn giản vậy, chữa lành, an ủi những vết thương của người đời để làm dịu vết thương của chính mình

don-gian-vay-chua-lan-an-ui-nhung-vet-thuong do người Việt phục vụ

“Người còn vết thương lòng thì tìm cách chữa lành vết thương cho người khác. Tôi nghĩ nghề viết và nghề nhà văn chỉ đơn giản như vậy, chữa lành, an ủi vết thương của người để xoa dịu vết thương của mình.


Không biết từ lúc nào, nước mắt giàn giụa trên từng trang sách của vô số văn nhân. Người đọc rơi nước mắt khi chứng kiến ​​một cuộc đời uất ức, đau đớn, uất ức xuyên suốt từng câu chữ, từng dòng chữ. Nghệ sĩ – họ khóc cho đời, cho người, cho mình. Chính vì vậy, khi nói về sứ mệnh và sứ mệnh lớn lao của nghề “viết và viết”, nhà văn Nguyễn Ngọc Đồ đã nói: “Những người còn mang vết thương lòng thì cố gắng chữa lành vết thương cho người khác. Tôi nghĩ nghề viết và nghề của một nhà văn đơn giản thế thôi. , chữa lành, an ủi vết thương người để xoa dịu vết thương của chính mình. Hành trình đảo ngược những giọt nước mắt và “vết thương” trong văn chương bắt đầu…

Văn học từ xa xưa đã nói về việc làm và yêu người. Sợi chỉ đỏ ấy hòa nhập với dòng đời, sống trong tuổi thơ của con người để rồi cùng con người trải qua bao thăng trầm, biến động của lịch sử. Còn người nghệ sĩ, họ phiêu bạt trong gió bụi giữa đất trời và họ mang trong mình nhiều “tổn thương” chắp vá không bao giờ có thể chữa lành. “Thương” hay chính là nỗi đau, nỗi đau của thời cuộc ẩn sâu trong lòng nhà văn. Họ thể hiện những cảm xúc này thông qua chữ viết trên mỗi trang…

“Sau những dòng hồi hộp
Niềm vui nỗi buồn của cuộc đời đều gửi gắm trong thơ”

(Chế Lan Văn)

Nếu nỗi đau bị che giấu thì sao? Nó rất bực bội và nó tiếp tục trở nên tồi tệ hơn. Người nghệ sĩ bắt đầu hành trình nhúng ngòi bút vào “vết thương” của chính mình để “chữa lành vết thương cho người khác” – khát khao được sẻ chia nỗi đau, bất hạnh và khát vọng đấu tranh cho quyền sống. Một người đàn ông của hy vọng thực sự, cao quý. “Đưa” và “chữa” cũng là cách để nhà văn, nhà thơ khám phá, khơi nguồn sáng tạo.

“Nhà văn giản dị lắm, chữa lành, xoa dịu vết thương người để xoa dịu vết thương của chính mình” – người nghệ sĩ cầm bút là sự giải tỏa những trăn trở nội tâm và những cảm xúc rạo rực, đồng thời cũng là sự đồng cảm với những đau khổ của con người. Đây là cách một nghệ sĩ tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong bài viết của mình. Rất ngắn gọn, nhưng điểm nhìn của nhà văn Nguyễn Ngọc Thụ đã tóm gọn tư cách và sứ mệnh lớn lao của người nghệ sĩ: một trái tim nhạy cảm, giàu lòng nhân ái và khát khao dùng ngòi bút của mình như một chiếc bình để chở bao mạng người đến bến bờ. Bàn chân đẹp quá.

Tham Khảo Thêm:  Tài liệu phân phối chương trình môn Ngữ văn 10, 11, 12 (THPT)

Không khó để hiểu tại sao các nhà văn thường có “vết thương” trong lòng, bởi bản chất họ là những sinh vật nhạy cảm và dễ xúc động. Trước dư âm của cuộc sống phương đông, tâm hồn nhà văn như một sợi dây căng giữa không gian, gió thoảng cũng đủ hát lên một khúc ca vang vọng trong sâu thẳm tâm hồn. Người nghệ sĩ dùng cán bút để “thương khóc”, hát lên những khúc ca vọng cổ, thương nhớ cho những số phận bất hạnh, đau thương của thế gian, cho những kiếp đời tang tóc cho chính mình. . Không biết đại thi hào Nguyễn Du đã rơi bao nhiêu giọt nước mắt trên mảnh giấy Trương Thanh cô nương để lại. Mà mấy trăm năm sau, cũng tương tự hậu sinh rơi lệ Hồng Liên bút, rơi lệ nàng thân thể, nàng đã chết mười lăm năm…

“Dưới đèn ta cảm ơn Nguyễn Du từng lời từng chữ
Từ trái tim nào bạn hiểu được những giọt nước mắt thơ mộng? “

(Chế Lan Văn)

Hơn nữa, nghệ thuật đòi hỏi kinh nghiệm, và không biết mệt mỏi “rọi cát, đãi vàng” trong “mồ hôi muối” nên bản thân người nghệ sĩ thường đa đoan, tủi hờn, điều này cũng giúp họ xâu chuỗi lại, có thể dùng cho nhiều việc. cảnh đời và những mối quan hệ con người.Sự đồng cảm sâu sắc nhất của em. Những “vết sẹo” mà họ mang cũng chính là những “hạt bụi vàng” góp nhặt từ đời bụi bặm, đã được tôi luyện và hun khói trên từng trang viết. Nếu trái tim không đầy vết sẹo, làm sao anh có thể hiểu và đồng cảm với những con người đang đau khổ và gào thét bên ngoài: “Những điều viết ra trái với ý mình chỉ lừa được người. Thời gian không thể lừa mãi được” (Diptip). Nếu người nghệ sĩ không viết và mở lòng thì “vết thương” không thể lành và không bao giờ có thể hiểu được “Nghệ thuật là sự giải phóng tâm hồn tôi” (La Mạc Tín). Bản thân nhà văn Nga Rasul Gamzatop đã viết:

“Có hai vết thương đau trong tim
vết thương vẫn còn đau khi nó lành
chờ đợi cuộc sống vô tận
Niềm vui và nỗi buồn, từng phút từng giây! “

Về phía người đọc, họ bắt gặp những nỗi niềm, hoàn cảnh của chính mình qua từng trang sách, tìm được sự “giải tỏa” cho vết thương, nơi họ tìm thấy sự sẻ chia, lòng trắc ẩn và một trái tim ấm áp, cũng như tình yêu thương và khát khao những điều tốt đẹp. Tôi luôn nhớ câu nói nổi tiếng của Dylan Thomas – “Thơ ca khiến bạn khóc, cười, đau khổ, im lặng, khiến móng chân bạn bóng ra, khiến bạn muốn làm gì đó hay chỉ ngồi yên, khiến bạn muốn làm gì hay chỉ ngồi yên một chỗ, bạn cảm thấy mình cô đơn trên cõi đời này, còn niềm vui nỗi đau của riêng mình sẽ mãi mãi được sẻ chia.” Tiếng nói thầm kín, nỗi “đau thương” đau khổ, thể hiện bằng lời, bằng thơ Trong, nghệ sĩ đã nói đúng “phần sâu kín nhất của tâm hồn con người” (Thạch Lam).

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về tinh thần lạc quan qua câu nói "Hãy hướng về phía mặt trời, bạn sẽ không còn nhìn thấy bóng tối".

Văn học không chỉ phơi bày những đau khổ, bất hạnh của con người bằng tên tuổi, mà còn chữa lành những “vết thương lòng” bằng sự cảm thông, chia sẻ sâu sắc “Không có gì nghệ thuật hơn là yêu thương chính con người” (Van Origen).Như nhà thơ Ngô Cao đã nói với người lính khi nghe tin sét đánh, ruột gan đau xé lòng – người yêu đã chết

“Ánh nắng chợt mờ sương khói
Vẫn còn hai ngọn núi, nhưng anh đã mất em”

(hai ngọn núi)

Nếu âm nhạc chọn giai điệu du dương, trầm bổng để xoa dịu lòng người thì văn học “xoa dịu” trái tim tác giả, người đọc qua sự sẻ chia và trong chính giọng văn của tác giả. Phê phán thực tế xã hội của thân phận con người bị bức hại. Tất cả là nhờ hình thức nghệ thuật độc đáo, “cái đẹp là cõi thơ” (Ellen Poe Egar), cốt truyện hấp dẫn, bút pháp khắc họa, nhân vật của nhà văn sắc sảo. .Băng bó “vết thương” văn học bằng những hình tượng nghệ thuật hấp dẫn, độc đáo, giàu tính thẩm mỹ…

Đến với “Đàn ghi ta của Lorca”, ta thấy nhà thơ Thanh Thảo đã chọn thể thơ tự do, một lối viết tượng trưng siêu thực để nối liền những “vết thương”, nỗi đau xuyên không gian, thời gian lịch sử và con người. Người nghệ sĩ tài hoa ở bên kia thế giới – Lor-ca…

“Vết thương” của người nghệ sĩ tài hoa người Tây Ban Nha này là nỗi đau, sự khốn khổ của một kẻ tự do và cô độc. Dòng đầu tiên của bài thơ chỉ có năm chữ nhưng Thanh Đào đã biết được chân dung và số phận của Lorca – một nghệ sĩ, một chiến sĩ, nhân cách cao đẹp nhưng cuộc đời đầy bi kịch. Nhà thơ Thanh Thảo đồng cảm sâu sắc với nỗi niềm này nên đã dùng những từ ngữ tượng trưng để khắc họa chân thực hình tượng Lorgar giàu ý nghĩa tượng trưng. Nói cách khác, “tổn thương” của Lorca cũng chính là nỗi đau của người nghệ sĩ hiện thực gặp phải bi kịch cuộc đời. Từ hình tượng Lor-ca, người đọc mới thấu hiểu sâu sắc nỗi đau thương, sự cảm thông, yêu thương, sẻ chia của những tài hoa bạc mệnh. Cái chết của Lorca đã làm dậy sóng những người yêu mến và ngưỡng mộ Lorca.

Tham Khảo Thêm:  Tài liệu tổng hợp Tiếng Viêt, Văn bản và Làm văn Ngữ văn 9.

Trân trọng tài năng, yêu thương cá nhân, đề cao khát vọng tự do và chính nghĩa… Thanh Đào hướng người đọc đến vẻ đẹp cuộc sống từ bài thơ này và hình tượng Lor-ca. Tôi yêu tiếng đàn huyền thoại của những nghệ sĩ tài hoa, yêu đất trời, biết căm ghét cường quyền chà đạp lên cái đẹp, và điều tôi khao khát không chỉ là bầu trời tự do… Khúc dạo đầu của lila- lila-lila vang vọng khắp cả bài thơ, âm thanh miên man bất tận Hay nhà thơ Thanh Đào tiến lên nhớ về bản tình ca của Lorca ở Cửu Tây, “vết thương” đẫm máu của Lorca đã được các thế hệ mai sau, trong đó có Thanh Đào thấu hiểu, đồng cảm và sẻ chia.

Vẽ hình ảnh người nghệ sĩ từ xa cũng là một cách để nhà thơ thể hiện mình, “tìm lại cuộc đời ba chiều trên trang giấy hai mặt phẳng” (Chế Lan Viên). Lorca khát khao cống hiến và đổi mới, Thanh Thảo cũng vậy, họ cùng chung một ngọn cờ, cùng đại diện cho nghệ thuật của một đất nước và con người, Thanh Thảo tìm thấy sự đồng điệu, tìm thấy hình ảnh của chính mình. Ở chính Lorca, ông viết bài thơ này như một cách để “an ủi vết thương của người khác” và “chữa lành vết thương cho chính mình”…

Văn chương như ngọn lửa thắp trong lòng người, ngọn lửa đốt cháy, sưởi ấm và soi sáng, nhà thơ chân chính dù không muốn cũng phải đau khổ, thiêu đốt mình và người. Nếu không “mang vết thương lòng” thì làm sao biết người ngoài cuộc đau đến nhường nào? Dòng sông văn học chảy mãi, và tôi tin rằng những “vết sẹo” cuộc đời sẽ tiếp tục chảy trên từng trang sách. Hình ảnh cuộc sống hiện lên qua tác phẩm rất sinh động, xúc động, bên cạnh niềm vui, hạnh phúc còn có biết bao nỗi buồn, bao bất hạnh, bao tiếng kêu cứu của những mảnh đời bất hạnh, những “vết thương lòng” chỉ có thể xoa dịu nhưng khó “lành lặn” hoàn toàn. Tiếng cười sẽ tan vào hư vô của lịch sử, để lại những vết máu và giọt nước mắt đau thương vô tận trên những câu nói bất hủ.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *