Phân tích bút pháp nghệ thuật của Nguyễn Du qua đoạn trích Cảnh ngày xuân

but-phap-nghe-thuat-cua-nguyen-qua-doan-trich-canh-ngay-xuan-du

Đoạn trích trong tùy bút nghệ thuật “Cảnh ngày xuân” của Nguyễn Du

Sở Kiều truyện có nguồn gốc từ một tác phẩm văn học Trung Quốc, nhưng phần sáng tạo của Nguyễn Du rất lớn, có ý nghĩa quyết định đến sự thành công của tác phẩm. Về nghệ thuật, Truyện Kiều là một bức tranh đa diện, nhiều màu sắc. Nghệ thuật miêu tả cảnh vật, nhân vật hay miêu tả tâm lí nhân vật đạt đến đỉnh cao mà cho đến nay vẫn chưa có tác phẩm nào vượt qua được. Trong số đó, phong cách viết của Ruan Du có thể nói là tuyệt vời. Tuyển chọn “Phong cảnh mùa xuân” là một tiêu biểu tiêu biểu cho thành tựu nghệ thuật của nhà thơ Nguyễn Du trong “Hải ngoại kí sự”.

Miêu tả cảnh ngụ ngôn là một phong cách phổ biến trong văn học trung đại. Vì theo phong cách này, cảnh vật, nhân vật, sự việc được tái hiện một cách cụ thể, làm cho cảnh vật, nhân vật hiện lên rõ nét, sinh động, cảm động, gợi cảm và chứa đựng tình cảm nhân văn sâu sắc của người nghệ sĩ. Bốn câu đầu đoạn trích mở ra khung cảnh thiên nhiên của mùa xuân xanh:

“Mùa xuân én bay chuyến đò
Quang Thiều sáu mươi chín tuổi.
Cỏ xanh tận chân trời,
Một vài bông hoa nở trên cành lê trắng.”

Hai câu thơ đầu vừa nói thời gian vừa hàm ý không gian. Mùa xuân trôi qua thật nhanh, bây giờ đã là tiết trời tháng ba.Tháng cuối cùng của mùa xuân, những cánh én vẫn khoe sắc bay trên bầu trời trong vắt như những viên kim cương

Tham Khảo Thêm:  Làm sáng tỏ nhận định: Tư tưởng không phải dòng nước đổ ầm ầm xuống qua các tảng đá, chỉ tung bọt trắng xóa, mà là mạch nước ngầm thấm nhuần lòng đất và nuôi sống muôn cây (Raxun Gamzatốp)

Nếu hai câu trên là thời gian, là không gian thanh tao của mùa xuân thì hai câu sau là vẻ đẹp của mùa xuân.

“Cỏ xanh tận chân trời,
Một vài bông hoa nở trên cành lê trắng.”

Trong hai bài thơ này, Dư Ru mượn quan niệm nghệ thuật từ hai bài thơ cổ Trung Quốc: “Phương thảo liên thiên bích – Lệ chi sách hoa”, có nghĩa là: “Vanilla gắn liền với trời xanh – trên cành lê có mấy bông hoa. “. Nhưng Nguyễn Du có tài đến mức đặt ra từ “điểm trắng”. Có thể nói hai từ này là nhãn, “vì từ chấm làm cho cảnh vật sinh động và có hồn, hơn là từ ‘chấm trắng’ bất biến” càng tô đậm thêm vẻ tươi trẻ trinh nguyên của thiên nhiên. Đó là cách miêu tả tô điểm cho thơ cổ.

Nét vẽ này tạo ra một cách phối màu đầy nghệ thuật: thảm cỏ xanh tươi trải dài đến tận chân trời là màu cơ bản của bức tranh mùa xuân. Trên nền xanh điểm xuyết vài bông hoa lê trắng. Màu sắc có sự hài hòa tuyệt vời. Tất cả gợi lên vẻ đẹp đặc sắc của mùa xuân: tươi tắn, trong sáng, nhẹ nhàng, thanh khiết và tràn đầy sức sống. Như vậy, chỉ bằng vài nét vẽ, bức “cảnh xuân” do chính thầy viết ra đã trở thành bức tranh xuân lộng lẫy, thành bài thơ tuyệt sắc mà Nguyễn Du dành tặng, tô điểm cho đời.

Trong 8 đoạn cuối của đoạn trích cũng có những đoạn tả cảnh diễn tả cảnh lễ hội vào tiết Thanh minh. Văn phong chủ đạo ở đây là sử dụng nhiều từ ghép như xa, mong, tổ, ngạt… để miêu tả cụ thể, gợi tả một lễ hội sôi động, tưng bừng, náo nhiệt.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về vấn đề đặt ra từ câu nói: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày” (Helen Keller)

Sáu câu cuối của đoạn trích miêu tả cảnh hai chị em du xuân trở về nhưng ta cũng thoáng thấy được quan niệm nghệ thuật về thế giới quan:

“Những bóng ma nghiêng về phía tây,
Chị Dandan trở về nhà mà không có gì để làm.
Bước từng bước dọc theo ngọn đồi,
Cảnh quan thanh thanh bề thế.
cho dù nước uốn cong như thế nào,
Lần cuối cùng là chiếc cầu nhỏ bắc qua ghềnh. “

Cách miêu tả thiên nhiên của Nguyễn Du thật tài tình, vẫn là chiếc cầu nhỏ, là dòng suối, là quán bar hay là sự dịu dàng của mùa xuân, chỉ là dưới góc nhìn của nhân vật, trong buổi chiều tà, một ngày vui đã qua. Tất cả, những điểm tham quan và tình yêu như vậy thực sự đến với nhau.

Nguyễn Du sử dụng hàng loạt từ láy để diễn tả sắc thái của cảnh vật và tâm trạng con người. Đó là ngày vui của chị em Thôi Kiều đi du xuân trở về, tôi thấy lòng bùi ngùi, một chút xót xa, một chút tiếc nuối. Trong tiếng “róc rách” của nước, Joe cũng cảm nhận được điều gì đó sắp xảy ra.

Cảnh ở đây không còn là bức tranh thiên nhiên đơn thuần mà là bức tranh tâm trạng. Đó chính là nghệ thuật tả cảnh ngụ ngôn quen thuộc của văn học cổ. Mặc dù câu chuyện ngụ ngôn cuối cùng nhẹ nhàng và dịu dàng, nhưng cũng đủ để chúng ta cảm nhận được trái tim đa sầu đa cảm của Joe và sự tinh tế trong cách viết của Ruan Du.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Dám theo đuổi đam mê.

Chỉ riêng “Bức tranh mùa xuân” cũng đủ khẳng định tài năng nghệ thuật của Nguyễn Đức. Phong cách nghệ thuật của nhà thơ đã trở nên mẫu mực nên bây giờ nhắc đến mùa xuân, bất cứ ai yêu văn chương đều nghĩ đến bài thơ này.

Chủ đề liên quan:

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *