“Thế giới chẳng là gì, trật tự cũng không!…”. Bằng hiểu biết của mình về văn học, anh/chị hãy bình luận vấn đề lí luận đặt ra từ bài thơ.

Nghi-the-gioi-chang-la-gi-trat-tu-cung-khong

Kết hợp những hiểu biết về văn học, anh (chị) hãy bình luận về những vấn đề lí luận mà bài thơ này đặt ra:

“Không có gì trên thế giới, và không có trật tự!
nhà thơ thương tiếc cái chết
thế giới tốt đẹp, một nhà thơ khác đã nói
cũng chết trẻ
chia tay thời gian mặn nồng lần thứ ba
Tôi đã sống hết mình và cái chết đã hạ gục tôi
bạn thật tuyệt vời và rất trung thực
Làm rõ cái ác và nâng cao cái thiện”

(Đaghextan của tôi – Raxum Gamatop)

Hướng dẫn bài tập về nhà:

Bản chất của văn học nghệ thuật là khám phá thế giới khách quan qua con mắt chủ quan của người nghệ sĩ. Do đó, điều quan trọng là con mắt của nhà văn có thể tìm và nhìn thấy điều gì đó trong thế giới phức tạp. Vì vậy, cho đến tận cùng của nghệ thuật và văn học, con mắt đó biết giá trị gì trong một thế giới khác? Tác giả “Dagaktan của tôi” (Raxum Gamatop) trình bày câu trả lời của văn học cổ qua nhiều ý kiến, đánh giá của nhiều nhà thơ.

Bài thơ của Raxum Gamatop chỉ kết thúc trong tám câu thơ, nhưng nó mở ra ba góc nhìn và tư tưởng khác nhau qua đó ba nhà thơ văn chương nhìn thế giới. Thứ nhất, đó là một nhà thơ thụ động, nhìn thế giới một chiều, không quan tâm đến bất kỳ cái đẹp nào.

“Trên đời không có gì, cũng không có trật tự.” Hắn dùng ánh mắt tối tăm mà ích kỷ nhìn về phía linh hồn của thế giới. “Trên đời có gì đâu” là sự phủ định một chiều của đời sống khách quan, người nghệ sĩ không còn đủ tâm, trí, tài để nhìn ra cái thẩm mỹ đơn giản hay tiềm ẩn và cao siêu ở đó. Nhà thơ thứ hai tương phản rằng anh ta chỉ nhìn thế giới bằng màu hồng và đỏ tươi:

“Thế giới tốt đẹp, một nhà thơ khác nói”

Các nghệ sĩ không thể phân biệt được cái xấu với cái đẹp trên thế giới. Anh ấy cảm thấy cả thế giới đều đẹp đẽ, xinh đẹp và đắm chìm trong đó. Tuy nhiên, dù có những nhận thức, đánh giá khác nhau về thế giới, nhưng cả hai nhà thơ nói trên đều có chung một kết cục là “bỏ thế gian”. Có thể hiểu sự xa cách với cuộc đời ở đây là cái chết của tâm hồn nghệ sĩ, cái chết của sự cận thị, không nhận ra tác hại của việc xa lánh, dần dần “xa rời” những vần thơ, tác phẩm nghệ thuật mà mình có được và có thể. chết. Tác phẩm có thể đi xa đến đâu nếu nó không thể thỏa mãn những ham muốn thẩm mỹ của con người, không thể thưởng thức cái đẹp, không thể phơi bày cho con người những góc tối, xấu xa của cuộc đời.

Trong quá trình sáng tạo nghệ thuật, lý tưởng hóa hay đánh giá phiến diện là liều thuốc độc mà người nghệ sĩ phải tránh xa. Một nhà thơ tiêu cực, chỉ nhìn thấy cái xấu và sợ hãi, và lời than thở muôn thuở không thể đưa con người đến khám phá vẻ đẹp tự nhiên, tình yêu, thậm chí là cái đẹp trong cuộc sống. Bản chất của văn học nói chung và thơ ca nói riêng là một cuộc hành trình tìm kiếm giá trị thẩm mỹ, và trong ánh sáng tiêu cực đó, con người không thể đi đến đâu. Bạn đọc đến đọc thơ mong được học một bài “thấy-thấy-thưởng” và tìm thấy niềm vui, hy vọng, lạc quan trong thế giới muôn màu muôn vẻ này. Vì vậy, ngay cả những hướng dẫn viên cũng tìm đến cái chết của nghệ thuật khi thấy “mọi việc không suôn sẻ”. Nếu một thời nhà thơ Trần Đăng Khoa không thấy trong đời mình một vẻ đẹp bình dị và tinh tế:

Tham Khảo Thêm:  Đề thi HSG Ngữ văn 10. Chủ đề 1: Bàn về lẽ sống. Chủ đề 2: "Nhà văn là người thư kí trung thành của thời đại" - "Nhà văn là người cho máu".

“Lá đa rơi ngoài đất
Tiếng rơi rất mỏng, như thể rơi ngang. “

Hay Bạn chưa tìm thấy tình yêu chân thành và nồng nàn giữa con người với nhau trong cuộc sống:

“Anh đi rồi em sẽ nhớ mình
Có nhiều tình yêu như có nước.

Có thể, thơ chết trước khi đơm hoa kết trái. Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là nhà thơ chỉ chạy theo cái đẹp, lý tưởng hóa “thế giới tươi đẹp”, mà quên đi con đường vạch mặt cái xấu, cái ác. Vai trò của văn học là giáo dục, hướng con người đến những giá trị cao đẹp của chân-thiện-mỹ, đồng thời chỉ ra những nhược điểm mà con người nên loại bỏ, tránh xa. Thứ văn chương chỉ khiến người ta ảo giác, mơ mộng, sống trong thế giới màu hồng, hóa ra chỉ là thứ giả dối, chói lọi. Cái nhìn của nhà thơ phải trung thực với mình và với đời, phải dùng ngòi bút của mình để chuyển hóa xã hội “diệt bạo, diệt thế”. Chỉ khi đó bài thơ mới trở thành bài học cuộc đời, đưa con người ra khỏi chốn tăm tối, nghiệt ngã. Vì vậy, nếu coi “sống vô vi” là một sự lý tưởng hóa cuộc sống thì sẽ dẫn đến sự diệt vong của thơ cổ. Vậy, thơ cần có nhãn quan gì ở một nghệ sĩ?

Con mắt của nhà thơ phải là con mắt toàn diện, trung thực, nhìn thấy tất cả những biến chất và ngóc ngách rõ ràng nhất của cuộc đời:

“Tôi đã sống hết mình và cái chết đã khiến tôi phải quỳ gối
bạn thật tuyệt vời và rất trung thực
Vạch điều xấu, trau giồi điều tốt, gạn lọc”

Cuộc sống con người vốn dĩ phong phú và phức tạp, thiện ác đan xen. Điều quan trọng không chỉ ở chỗ ông nhận ra đâu là thiện, đâu là ác, mà quan trọng hơn, nó giúp người đọc hiểu và cảm nhận cái đẹp, trau dồi cái đẹp, tránh xa cái ác. Con mắt của nhà thơ luôn là con mắt của thế giới, và người nghệ sĩ không nên chỉ nhìn nó bằng con mắt hời hợt mà phải nhìn kỹ, nhìn sâu vào bản chất của con người và sự vật. Hơn nữa, với sự từng trải và chín chắn của mình, nhà thơ còn biết tìm cái hay trong cái dở, cái dở trong cái hay. Để có được cái nhìn đa diện, tinh tế và sâu sắc về cuộc sống, trước hết người nghệ sĩ phải duy trì và sống trọn vẹn trong thế giới xung quanh mình.

Cái nhìn của ông sâu hay hời hợt phụ thuộc trực tiếp vào mối quan hệ giữa nhà thơ và cuộc sống. Nghệ sĩ nên “bơi nhầm chỗ, viết gian khổ”, nhưng nhất định không phải là sáng tác “Ngôi vàng hồng”, hay sáng tạo dựa trên trí tưởng tượng. Phải yêu thì mới truyền được cho người ta cảm giác yêu, rung động thẩm mỹ, hay căm ghét cái ác. Nhà văn không thể lừa dối mình và người khác, nhà văn phải nhìn nhận và đánh giá một cách trung thực, sự vĩ đại là vì cái tôi chung của mọi người. Có như vậy, tư tưởng, quan điểm của Người mới thực sự mang tính phổ quát, mang giá trị nhân văn, nhân đạo.

Tham Khảo Thêm:  Nghị luận: Suy nghĩ về hiện tượng đạo đức giả trong cuộc sống

Văn học nói chung, thơ ca nói riêng luôn phải có giá trị thẩm mỹ, giá trị nhận thức và giáo dục. Vì vậy, việc khai quật, phát hiện cái đẹp và chỉ ra cái xấu phải song hành với nhau thì mới tạo nên giá trị của tác phẩm. Tức là trong quá trình làm thơ, anh phải trung thực với nhau mà vẫn giữ được “đường cong” của một bài thơ hay, kết hợp giữa hiện thực và sáng tạo.

Văn học trung đại tuy chưa được trình bày một cách khoa học theo cơ sở lý luận hiện đại nhưng đã được phản ánh và chứng minh trong tư tưởng, quan niệm sáng tạo của các nhà thơ tiến bộ. Nổi tiếng nhất trong số này là các tác phẩm của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du. Bài thơ “Đạo sĩ Trương Thành Công” không chỉ là khúc bi ca ca ngợi vẻ đẹp của con người và thiên nhiên mà còn vang vọng tiếng nói mạnh mẽ của các thế lực đen tối trong xã hội phong kiến ​​đấu tranh giành quyền sống của nhân dân. Đầu tiên là lời khen dành cho vẻ đẹp hoàn hảo và tài năng của cô gái Trung Hoa Tiểu Thanh:

“Thành phố ánh sáng của hoa Taihe”
Điếu thuốc lá đắt nhất chỉ có một chữ cái
Protoss của nữ hoàng tử thần
Văn học không có sự sống. “

Bài thơ này xuất phát từ sự cảm nhận cảnh xưa và cảnh nay, sự đổi thay và diệt vong của người xưa và người cối xay. Nhà thơ bày tỏ niềm đau xót, chia buồn trước cảnh đẹp Hồ Tây biến thành gò đống. Động từ “tiêu diệt” diễn tả xoáy sâu vào sự hủy diệt đến cùng, sự hủy diệt. Gây ra bao tiếc nuối và vấn vương trong lòng mọi người. Càng nhớ về quá khứ, thi sĩ càng trân trọng và đồng cảm với những vẻ đẹp tàn phai, đổ vỡ ấy. Từ “vườn hoa” không chỉ gợi tả một khung cảnh hoàn mỹ, thơ mộng mà còn gợi vẻ đẹp kiều diễm, động lòng người của nàng Tiểu Thanh, một cô sơn nữ thuở xưa sống bên Hồ Tây. Đó là một hành động chân thành, khát khao được “hút một điếu”, tìm kiếm một mình ba người, chia sẻ số phận với người phụ nữ sống gần đó ba trăm năm trước, và khát khao khám phá, cảm nhận vẻ đẹp của thế giới… Nhan sắc thua xa đàn ông. Dù hiện tại nhà thơ đang đối diện với một “pháo đài”, một mảnh đổ nát mong manh, một mảnh thiên nhiên hiu quạnh, nhưng ẩn sâu trong tình cảm nhân đạo của Nguyễn Du, ông đã ba lần tìm lại vẻ đẹp của quá khứ. Đó không phải là một đôi mắt sắc bén có thể nhìn ra cái đẹp trong cái xấu sao? Cảnh điêu tàn nhưng chứa đựng một con người, một tính cách, một tâm hồn cao đẹp. Hình ảnh “phấn khí” và “văn chương” là hình ảnh ẩn dụ thể hiện sự trân trọng đối với vẻ đẹp và tài năng của người con gái tài hoa nhưng bất hạnh.

Nguyễn Du đã nhìn thấy trong đống đổ nát ấy một nàng Tiểu Thanh xinh đẹp, tinh anh, một nhà văn tài hoa. Càng nhìn thấy vẻ đẹp của cô, phát hiện ra vẻ đẹp và tài năng của cô, Ruan Dou càng ngưỡng mộ và đồng cảm với cô. Đó là ngòi bút của nhà thơ, với “thấy lục giới, nghĩ nghìn đời” của mình đã khiến người đọc say mê, yêu mến. Nhưng có thể nào, ngưỡng mộ tài năng của Zhang Cheng, Ruan Du đã lý tưởng hóa thế giới là “thế giới tốt đẹp, một nhà thơ khác nói”? “Quạt” đó là loại “quạt” phải “chôn vùi hận thù”, còn “wen” là loại “wen” rực rỡ nhưng “đốt và giữ gìn”. Có thể thấy con mắt của nhà thơ đã nhìn sâu vào cuộc sống và con người. Ông không vạch ra những thế giới “không tồn tại” hay “tuyệt vời” nào, chúng đan xen vào nhau để tạo nên cuộc sống muôn màu, muôn vẻ, tốt và xấu.

Tham Khảo Thêm:  Các dạng thức kết thúc bất ngờ trong thi pháp truyện ngắn O.Henry

Nguyễn Du đã trực tiếp chỉ ra nghịch lý của “số phận” và “may rủi tương xung” trong đời người. Đó là ngòi bút thành khẩn, chỉ thẳng vào tà ma:

“Gu Jin ghét thiên tai
phỏng vấn tự đặt khiếu nại
Ba năm sau chiến tranh
Thiên hạ nguyện cầu Tố Như”

Trong bóng tối tăm tối của xã hội phong kiến ​​bất công, người ta mỏi mắt đi tìm câu trả lời cho số phận nghiệt ngã của người tài. Hóa ra tất cả những bất bình mà họ phải chịu không phải đến từ những cuộc phiêu lưu, bất hạnh hay sai lầm, mà là một loại bất hạnh và tra tấn “nhẹ nhàng”. Sáu chữ “nhã” mà bị oan, đó là dấu chấm hết cho một thời đại tàn ác, bất công, xấu xa và suy đồi trong một xã hội. Nguyễn Du nhìn thẳng vào hiện trạng của con người, lên tiếng phê phán và công bằng, một nhà thơ thiện chí và chân thành nghĩ rằng mình cùng cảnh ngộ, tài hoa và tài hoa. Số phận, cảm thông, chia sẻ, ba âm điệu. Với trái tim của một nghệ sĩ lớn sống khỏe, những vần thơ của ông đầy chất nhân văn, nhân văn. Không chỉ vạch ra cái xấu, giọng thơ, tiếng nói trong lòng Tố Như còn trỗi dậy, đòi quyền sống, khao khát được nghe tiếng nói của con người trong cõi đời bạc đen:

“Ba trăm năm vô minh
Thiên hạ nguyện cầu Tố Như”

Đây là mong ước chân chính của nhiều người trong xã hội cũ là những nhà thơ “bất hợp thời” và “có tài”. Đó không chỉ là tiếng nói vạch trần, lên án cái ác mà còn hướng con người đến ước mơ cao đẹp hơn trong những tăm tối, tăm tối của cuộc đời.

Vì vậy, bài thơ “Đạo sĩ Trương Thành Công” đã thực sự trở thành một hiện thân tiêu biểu cho giá trị đích thực của thơ ca chân chính: kiên định cái thiện ở đời và bỏ cái ác ở đời. Cái nhìn của Nguyễn Du là cái nhìn tổng thể, đa chiều về cuộc sống trong nhiều chiều kích của nó.

Đôi mắt của nhà văn đã chiết xuất hàng ngàn hạt bụi quý giá từ cuộc sống và hấp thụ những thay đổi tinh tế trong thế giới của Xiaosan. Và các bạn, những nghệ sĩ chân chính sẽ là người ru ngủ cho con người trên con đường hướng thiện và đi lên.

Nghị luận: “Phong cách đối với nhà văn, màu sắc đối với nghệ sĩ, không phải là vấn đề kỹ thuật mà là tầm nhìn” (Marcel Proust)

Chứng minh: Nghệ thuật là một lĩnh vực độc đáo nên đòi hỏi người sáng tạo phải có một phong cách nổi bật, tức là phải thể hiện được cái gì rất độc đáo, mới lạ trong tác phẩm.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *