Cảm nhận sức sống mãnh liệt của tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng

cam-nhan-suc-suc-song-manh-liet-cua-tinh-cam-gia-dinh-trong-bien-tranh-qua-truyen-ngan-chiec-luoc-nga-cua-nguyen-quang-sang

Từ truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sinh để cảm nhận sức sống mãnh liệt của tình cảm gia đình trong khói lửa chiến tranh

[VănhọcViệtNamtừ1945đến1975gắnliềnvớisựnghiệpcáchmạngvàvậnmệnhdântộcCácnhàvănnhàthơđãkhắchọanhiềuhìnhảnhđẹpvềconngườiViệtNamtrongchiếnđấuđặcbiệtlàtrongđờisốngtìnhcảmcủahọ“Chiếclượcngà”làmộttruyệnngắnxuấtsắccủanhàvănNguyễnQuangSinhlàkhúccacảmđộngvềnỗiđauchiếntranhvàtinhthầnchaconmàkẻthùtruyềnlạichogiađìnhtrongcuộckhángchiếnchốngMỹcứunướcHànQuốc[1945-1975年的越南文学与革命事业和民族命运密切相关。文学家和诗人塑造了许多越南人民在战斗中,尤其是在情感生活中的美好形象。《象牙梳》是作家阮光生的优秀短篇小说,一首感人肺腑的歌曲讲述了抗美援朝时期敌军传给家人的战争伤痛和父子精神。

Nguyễn Quang Sáng viết câu chuyện này dựa trên lời kể của một đồng chí liên lạc trẻ. Câu chuyện kể về người nông dân miền Nam yêu nước Liu Ye. Ông đã hai lần tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước và đã anh dũng hy sinh. Bác đi đánh giặc năm 1946, hòa bình lập lại năm 1954, bác chỉ về thăm được mấy ngày. Ngày anh lên đường nhập ngũ, đứa con gái út của anh chưa đầy một tuổi. Năm 8 tuổi, tôi trở về nhà thăm họ hàng. Bao nhiêu năm yêu thương và tiếc nuối được tích tụ bấy nhiêu năm, ông Tú đã rất xúc động khi nhìn thấy con trai mình.

Mạnh dạn minh họa tình cảm mạnh mẽ của đứa trẻ đối với cha mình.

Hai cha con đoàn tụ sau tám năm. Nhưng trớ trêu thay, Xiaotu lại không biết mặt cha mình. Khi tôi nhận ra, tôi phải ra đi sau khi bày tỏ tình cảm rất thân thiết với Mr.

Nhớ cuộc hội ngộ của đứa con trai bao năm xa cách, ông đã không kìm được niềm vui ngay từ phút đầu tiên nhìn thấy con. Nhưng trớ trêu thay, trước cái tát của bố, đứa bé lại tỏ ra nghi ngờ và lảng tránh. Anh càng muốn lại gần con thì lại càng bị con thờ ơ, xa lánh, thậm chí từ chối.

Tâm trạng và thái độ của ông Thứ được thể hiện sinh động qua hàng loạt chi tiết được người kể quan sát và kể lại. Nghe thấy tiếng khóc của Tú, anh lập tức hoảng sợ, mặt tái mét, rồi chạy đi gọi mẹ. Mẹ nhờ anh gọi điện cho bố ăn tối nhưng anh chỉ gọi tay không chứ nhất định không chịu gọi cho bố. Khi bưng nồi cơm cho mẹ, mẹ không bao giờ để anh húp nước sôi trong nồi cơm to. Khi nó ném trứng cá mà ông Tú nhặt cho nó, sự bướng bỉnh của nó lên đến đỉnh điểm. Cuối cùng, anh ta rời khỏi nhà bà ngoại khi ông Xiu tức giận đánh anh ta. Khi xuống tàu, anh ta cố tình lắc sợi dây và tạo ra tiếng lạch cạch. Mọi thứ khiến anh cảm thấy vô cùng thất vọng.

Tham Khảo Thêm:  Tuyển tập trọn bộ đề thi tuyển sinh Ngữ văn 10 hay nhất cần đọc ngay

Tính bướng bỉnh của Thu không đáng trách chút nào. Ở trong môi trường chiến tranh xa xôi, gian khổ, anh còn quá trẻ để hiểu được những vất vả, rối ren của cuộc đời. Người lớn không được chuẩn bị cho những khả năng bất thường. Vì vậy, anh ấy không tin rằng ông Xiu là cha mình, chỉ vì anh ấy có nhiều vết sẹo trên mặt hơn những bức ảnh của ba người mà anh ấy biết.

Phản ứng tâm lý của tôi là hoàn toàn tự nhiên. Điều đó cũng chứng tỏ tính cách mạnh mẽ, tình cảm sâu sắc, chân thành và tình yêu của cô dành cho cha mình. Thứ Năm vẫn còn là một đứa trẻ, với tất cả những nét hồn nhiên, hồn nhiên của một đứa trẻ.

Sáng sớm hôm qua, trước khi anh Tú rời đi, thái độ và hành vi của Thứ Năm đột nhiên thay đổi rõ rệt. Lần đầu tiên nó gọi “bố” một cách nghiêm túc. Sau đó, anh ấy chạy đến ôm Soo và hôn khắp người bố.

Sự thay đổi đột ngột của Bé Thu, tác giả giải thích thế này. Chính cô ấy đã nói với cô ấy vào đêm cô ấy rời khỏi nhà bà ngoại. Những nghi ngờ lâu nay cuối cùng đã được giải quyết. Vì vậy, vào giây phút chia tay cha, tình yêu thương và nỗi nhớ mong bị kìm nén bấy lâu nay lại bùng phát thật mạnh mẽ và vội vàng vào lúc này, xen lẫn sự ân hận vì tất cả những gì cha đã gây ra.

Tham Khảo Thêm:  Phân tích đoạn thơ: Những người vợ nhớ chồng… hóa núi sông ta (Nguyễn Khoa Điềm)

Thể hiện tình yêu với bé:

Sau khi về nước, mong ước lớn nhất của ông Xiu là được gặp lại con trai. Nhưng khi bỏ chạy, anh vô cùng đau đớn. Trong ba ngày nghỉ hè, càng muốn được gần gũi và yêu thương, Xiao Su càng trở nên thờ ơ và lảng tránh. Thậm chí, bị coi thường khiến ông Tú khổ sở.

Sự ương ngạnh, ương ngạnh của Thu đã khiến anh không kiềm chế được cơn tức giận và đánh em một trận tơi bời. Sau khi đánh con, ông cảm thấy hối hận và đau buồn. Anh nhận ra rằng mình đã vô trách nhiệm với con trai và để con phải chờ đợi quá lâu. Anh cũng cố nghĩ xem tại sao mẹ không gọi cho bố nhưng lại thấy bất lực.

Anh vô cùng sung sướng khi đứa trẻ nhận cha mình. Cảm động khiến anh rơi nước mắt. Lời hứa của ông với con trai mình phải được thực hiện. Vì vậy, ở chiến khu, khi được một miếng ngà voi, ông mừng như “đứa trẻ được quà”. Anh dồn hết tâm trí và sức lực vào chiếc lược.

Chiếc lược ngà trở thành bảo bối của ông Xiu. Nó làm dịu đi nỗi ân hận của người cha khi chất chứa bao nhiêu yêu thương và khao khát trong suy nghĩ của đứa con bị ghẻ lạnh của mình. Nhưng sau đó, cha con Xiu lại rơi vào tình cảnh đau lòng. Trong một lần đánh giặc, ông đã anh dũng hy sinh trước khi trao cho con gái chiếc lược ngà.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về ý nghĩa câu nói: Ai cũng là thợ rèn số phận của chính mình.

Mối quan hệ gia đình trong thời chiến có nhiều khúc khuỷu nhưng cũng rất sâu sắc. Bởi lẽ, trong chiến tranh, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, tình yêu thương trở thành điểm tựa tinh thần và mục đích sống. Trong chiến tranh, con người có thể mất đi tất cả, hy sinh tính mạng, đồng chí, đồng đội, người thân nhưng tình cảm gia đình thì trường tồn mãi với sự thiêng liêng cao cả của nó.

Tình đồng tộc sâu nặng đi kèm với tình yêu đất nước càng làm cho tình nghĩa đó cao đẹp hơn. Người Việt Nam trong chiến tranh có vẻ bình thường, nhưng họ rất cao quý. Câu chuyện của gia đình ông Sáu là một ví dụ về rất nhiều gia đình Việt Nam khác bị chia cắt trong chiến tranh. Nguyễn Quang Sinh đã viết câu chuyện có thật của dân tộc trong thời kỳ chống Mỹ.

Nhà văn xây dựng cốt truyện khá chặt chẽ, có yếu tố bất ngờ nhưng hợp lý. Truyện được kể lại qua lời của người bạn của Xiu, người đã chứng kiến ​​cảnh tủi hổ của hai cha con, đồng thời bày tỏ sự cảm thông, chia sẻ đối với nhân vật. Thực tế đã chứng minh tác giả rất am hiểu tâm lý trẻ em, miêu tả rất sinh động với tấm lòng quan tâm và tôn trọng cảm xúc của trẻ thơ.

Chiếc lược ngà thể hiện tình cha con sâu nặng, thắm thiết trong chiến tranh, đồng thời gợi cho người đọc suy nghĩ, thấm thía nỗi đau mất mát do chiến tranh gây ra cho biết bao con người, bao gia đình.

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *