Nghị luận: Không có giới hạn cuối cùng nào cho sáng tạo. Văn học cũng như mỹ học nói chung không ngừng vận động. Lịch sử văn học thực chất là lịch sử của những sự vận động liên tục: Mỗi thời mỗi khác

Not for nhiễu-ý-nghĩa-cho-sang-tao-van-hoc-cung-nhu-my-hoc-noi-chung-not-ngung-van-dong-lich-su-van-education

“Không có giới hạn cuối cùng cho sự sáng tạo. Văn học và mỹ học nói chung luôn biến đổi. Lịch sử văn học thực chất là lịch sử vận ​​động không ngừng: mỗi thời mỗi khác.


Eptu-sen-co nói đúng: “Tự sát cho cuộc đời nghệ sĩ không phải là một phát súng hay một sợi dây thừng, nhưng ngồi vào bàn làm việc không mang lại điều gì mới mẻ.”.Với những người chọn theo nghiệp viết văn, văn phong, sáng tạo là vấn đề sống còn. Chỉ vì bạn là một bản sao thành công của ai đó không có nghĩa là bạn có thể trở thành một nhà văn thực thụ. Là lĩnh vực của sáng tạo, văn học chưa bao giờ chấp nhận bố cục theo một công thức lặp, dù công thức này đã được vận dụng thành công trong nhiều tác phẩm trước đó. “Không có giới hạn cuối cùng cho sự sáng tạo. Văn học và mỹ học nói chung luôn biến đổi. Lịch sử văn học thực chất là lịch sử vận ​​động không ngừng: mỗi thời mỗi khác.

Không có gì là tĩnh và không có gì là vĩnh cửu. Mọi thứ đều thay đổi theo thời gian. Kinh nghiệm của những người đi trước chỉ là một loại động lực, một loại học hỏi, còn bản thân sáng tạo nghệ thuật là tạo ra cái mới, cái sáng tạo.Cho tôi hỏi, bạn có thích nó không? “Thơ làm sáng tỏ”, muốn được nói “Yêu”, tiếng nói riêng của các nhà thơ đời đầu như Lưu Trọng Lư, Thanh Tâm, Phan Khôi, Thế Lữ… chưa đủ mạnh, vậy trong cuộc đọ sức với thơ cũ, liệu thơ mới sẽ thắng thế?đề cập đến phong trào thơ mới Đề cập đến một thời điểm mà cá tính cá nhân và hồn thơ phát triển mạnh mẽ.

Hồi đó, không có “khuôn mẫu”, crossover hay “Nhặt những lời sáo rỗng”, Chỉ bằng cách chia tay và đến với Shicun, để lại dấu ấn cá nhân mạnh mẽ và độc đáo, họ mới có thể tồn tại. Cùng viết về nông thôn Việt Nam, nhưng nếu Anh Thơ thành công trong việc khắc họa khung cảnh nông thôn, Đoàn Văn Cừ có tài khắc họa phong tục nông thôn thì Nguyễn Bính lại giỏi khắc họa tình yêu thôn quê. Âm thầm, mãnh liệt, bẽ bàng. Hồn quê hình như mượn thơ ông:

Tham Khảo Thêm:  Viết bài văn ngắn suy nghĩ về hai chữ: Khiêm tốn

“Nhà hàng xóm đèn đỏ thì sao?
Đợi tôi ăn một miếng của cải của tôi.
chúng tôi ở cùng một làng,
Cùng chung ngõ, nhanh lên?
.

Ai làm cho gió cũng đắt,
Bao nhiêu ngày băng giá làm cho bạn giàu có?.

(Chờ nhau – Nguyễn Bình)

Đọc bài thơ này ta như cảm nhận được thế giới tinh thần của những chàng trai, cô gái thôn quê thời bấy giờ. Tình yêu chân thành, ngây thơ và hạnh phúc của một cặp đôi yêu nhau được thể hiện bằng những từ ngữ khiêm tốn.Giọng chính là Ruan Ping, một tâm hồn thơ mộng “nông thôn” Làng Thơ Việt Nam. Không có cá tính, nhà văn sẽ bị cô lập giữa sự thờ ơ và lãng quên của người đọc. Đó chính là sự chắt lọc nghiêm ngặt của nghệ thuật, không chỉ ở thời kỳ nào, mà đã trở thành quy luật, thành nguyên tắc lao động sáng tạo nghiêm ngặt ở Trung Quốc cổ đại, cận đại và nước ngoài.

Vì vậy, như một tất yếu, hành trình đi tìm câu trả lời cho câu hỏiTôi “Tôi là ai?”, Hành trình đi tìm tiếng nói riêng của một nghệ sĩ chưa bao giờ là dễ dàng. Sáng tạo không chỉ đòi hỏi tài năng, phẩm chất mà còn cần cả lòng dũng cảm. Đầu tiên, đó là một hành trình đơn độc, không có ai giúp anh ấy tìm thấy tiếng nói của mình ngoài chính anh ấy. Hơn nữa, các nhà thơ thường phải đối mặt với hai thách thức: hoặc họ thấy hư vô, không ai hiểu được, hoặc họ bị coi là lập dị, thậm chí chán ghét thế giới. “tinh thể não” của anh ấy. Hay với anh đứng sừng sững trước gốc cây cổ thụ, việc của anh là tìm không gian riêng, màu sắc riêng để không bị lu mờ.

Trường hợp của Vi Thùy Linh là một ví dụ như vậy. Với chủ đề là tình yêu và thơ mới Xuân Diệu là “ông vua”, nó mang đậm dấu ấn tính dục, với dục vọng, cuồng tín, cuồng tín. Đó là một thử thách đối với một nhà thơ trẻ, nhưng so với trước đây, Thùy Linh đã chứng tỏ một diện mạo mới với tác phẩm của mình:

Tham Khảo Thêm:  Những câu chuyện về sự tha thứ có thể làm dẫn chứng trong bài văn nghị luận

“Quỳ trong đêm tôi cởi áo
Sao em không dùng môi lau nước mắt cho anh. “

Những đường nét táo bạo gợi lên không gian riêng tư của cặp đôi, “cởi quần áo” Đó là đẩy khát vọng đầu tư, thôn tính, chiếm hữu lên cao trào. Một hình ảnh phụ nữ đầy chủ động và khát khao yêu đương cuồng nhiệt mang đến trải nghiệm kỳ diệu giữa cơ thể, tâm trí và cảm xúc. Nhắc đến nụ hôn đó, Xuân Diệu sửng sốt nói:

“Anh hôn em trong một giờ
Tôi hôn bạn nhiều nhất có thể để làm hài lòng bạn. “

Nụ hôn của nhà thơ họ Ngô đầy đam mê, và trong tác phẩm của Vi Thùy Linh, nụ hôn đã trở thành biểu tượng của cái tôi chủ trương tự do, hài hòa, yêu thương và rộng mở, thể hiện đậm đặc và đan xen màu sắc. Đột phá của thơ Linh nằm ở chỗ chuyển ngôn ngữ cơ thể vào thơ, tất cả sự sôi nổi, tự tin, chân thật, vấn đề cơ thể trong thơ Linh như một sự hiện diện thường trực, một yếu tố tất yếu, một yếu tố tất yếu của tình yêu. Nhưng anh ta còn táo bạo hơn Hoàng đế Xuan, thể hiện niềm vui thích trực tiếp và thiêu đốt đến mức tối đa mà không che giấu nó. Tuy nhiên, những câu thơ này không tuân theo chủ nghĩa hiện thực và thô tục.

dưới dạng câu hỏi “Sao em không dùng môi lau nước mắt cho anh” Vi Thùy Linh khiến người đọc kinh ngạc. Những câu thơ trần trụi nhưng tinh tế và đầy sức sống thể hiện khát khao được che chở, bảo vệ của người phụ nữ. “những giọt nước mắt” Những điểm yếu, những vết thương cần chữa lành. Và tình yêu dường như là liều thuốc “gạt nước mắt”. Nhà văn Gombrovich từng thốt lên: “Tuổi trẻ, giết Borges.” Câu nói có vẻ đùa cợt của Gombrowicz chứa thông tin cốt yếu cho bất kỳ ai thực sự muốn tạo ra điều gì đó mới mẻ.dũng cảm vượt qua “Thần tượng” Biến cái cũ thành cái mới.

Tham Khảo Thêm:  Suy nghĩ về câu nói của Tổng thống Mĩ Lin-Côn trong bức thư gửi thầy hiệu trưởng: “Xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi”

Và khi sức sáng tạo cạn kiệt thì phải biết quay về quá khứ, để thế hệ mới thoải mái sáng tạo, đừng để cái bóng của mình cứ đè lên tương lai. Đó là đạo đức của con người sáng tạo. Cái chết thực sự của một nhà đổi mới là khi tham vọng của anh ta không được ai khác theo đuổi. Nhưng điều đau xót hơn trước cái chết của người nghệ sĩ là tên tuổi của ông đã trở thành bức tường thành vững chắc không ai dám phá bỏ, vượt qua. “Văn chương chân chính luôn tôn vinh con người bằng những hình thức nghệ thuật độc đáo”..Tức là không bao giờ lặp lại, luôn tươi mới.

Chủ đề liên quan:

Related Posts

Nghị luận: Cái mất đáng tiếc là thời gian. Cái mất đáng lo là cơ hội. Cái mất đáng buồn là niềm tin. Cái mất đáng sợ là tình người

Mất mát đáng tiếc là thời gian. Lo lắng mất mát là cơ hội. Một mất mát đáng buồn là niềm tin. Mất mát ghê gớm là…

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát.

Vẻ đẹp phong cách nhà Nho trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ và Bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát….

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh.

Những lỗi thường bị trừ điểm trong bài làm văn của học sinh. I. Những lỗi thường gặp trong bài làm văn của học sinh. 1. Lỗi…

Những lưu ý khi tiến hành làm bài văn nghị luận.

Những lưu ý khi viết luận văn. 1. Trước khi lên lớp học sinh phải phân tích đề. – Chỉ định định dạng tiêu đề. – Xác…

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề.

Cách làm bài văn nghị luận văn học không bị lạc đề. A. Mở đầu. Trong khi làm bài văn nghị luận về tác phẩm văn học,…

Nghị luận: Thơ ca là cái đẹp đi tìm

tranh luận: thơ là vẻ đẹp được tìm kiếm. Một chuyên gia thẩm mỹ cho biết: Tất cả các thể chế chính trị đều qua đi, chỉ…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *